Các cung nhân đều âm thầm cảm thán… Chiêu Dương công chúa quả là người nhân hậu. Dù không quá thân thiết với vị hoàng tỷ này mà vẫn một lòng tận hiếu.
Cũng khó trách, trong hoàng cung này, ai ai cũng yêu quý nàng ta.
Bích Xuân Viên.
Từ khi được đưa về phủ, Lý Dung Nhi vẫn chưa thấy Lý Khiêm lần nào.
Tỳ nữ thấy nàng ta ủ rũ suốt ngày, bèn dịu giọng trấn an.
“Cô nương, nghe nói thị vệ đã tìm thấy thi thể của Hoa Thường công chúa, tử trạng vô cùng thê thảm. Phò mã cũng vì lo bảo vệ người nên mới chưa thể đến gặp.”
Lý Dung Nhi khẽ xoa bụng, ánh mắt trong trẻo mà tự tin.
“Ta biết mà, trong lòng Tam Lang chỉ có ta. Huống hồ, ta còn đang mang cốt nhục của chàng.”
Tỳ nữ lập tức cười nịnh nọt.
“Đúng vậy, cô nương đang mang trưởng tử của phò mã, phúc khí sau này còn nhiều lắm.”
Nói đến đây, vẻ mặt nàng ta chợt thoáng nét lo lắng.
“Cô nương, tang lễ của Hoa Thường công chúa sắp cử hành. Nghe nói Ngũ công chúa An Dương rất có thể sẽ hồi cung, người cần phải cẩn thận…”
Lý Dung Nhi không mấy để tâm, bĩu môi.
“Ta chỉ lo sống những ngày vui vẻ của mình, sao phải e dè nàng ta?”
Tỳ nữ khẽ hạ giọng, vẫn chưa hết lo lắng.
“Cô nương không biết đấy thôi, An Dương công chúa tính tình quái gở, lại kiêu ngạo tùy hứng, không phải người dễ đối phó đâu.”
Lý Dung Nhi uể oải ngáp một cái, cảm thấy tỳ nữ quá lo xa.
“Thôi nào, chỉ là một công chúa thất sủng bị lưu đày đến Nam Man thì có thể gây ra sóng gió gì chứ?”
“Cô nương, nhưng mà An Dương công chúa…”
Tỳ nữ còn muốn nói thêm gì đó để nàng ta cảnh giác.
Nhưng Lý Dung Nhi đã khoát tay cắt ngang.
“Được rồi, ta mệt rồi. An Dương công chúa thì sao chứ? Chẳng lẽ nàng ta còn lợi hại hơn Hoa Thường công chúa? Tỷ tỷ đã là bại tướng dưới tay ta, ta còn phải sợ muội muội nàng ta sao?”
“Nói nữa, ta đang mang thai con của phò mã. Dù có xảy ra chuyện gì, chàng cũng sẽ bảo vệ ta.”
Tỳ nữ mím môi, nhưng trên mặt vẫn không giấu được lo âu.
Năm đó, An Dương công chúa còn dám ra tay gϊếŧ cả phò mã của chính mình…
Hoàng cung.
Mộ Khanh Khanh đang ngồi ở Ngự Hoa Viên lặng lẽ ngắm hoa để giải sầu.
Nàng ta vốn là người xuyên sách, sớm đã biết rõ kết cục của tất cả nhân vật trong câu chuyện này.
Bởi vậy, việc Hoa Thường công chúa qua đời không khiến nàng ta bất ngờ.
Nhưng đau lòng thì vẫn là thật.
Dù sao, Hoa Thường công chúa là một nữ nhân thiện lương.
Mộ Khanh Khanh cảm thấy đáng tiếc vô cùng, khẽ thở dài.
Ngẩng đầu lên, nàng ta chợt thấy Lý Khiêm từ xa đi tới.
Nàng ta đứng dậy, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
Cái chết của Hoa Thường công chúa là một cú sốc lớn đối với Lý Khiêm.
Hoàng Thượng giận lây sang hắn ta, tước bỏ quyền lực của Lý gia, khiến gia tộc hắn ta rơi vào cảnh nguy nan.
Lý Khiêm vẻ mặt u sầu, nhưng khi đối diện với Mộ Khanh Khanh, hắn ta vẫn gắng gượng nở một nụ cười.
“Hạ thần bái kiến công chúa.” Hắn ta cung kính hành lễ, ánh mắt kiên định.
“Khiêm ca ca, mau miễn lễ đi. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ở chốn riêng tư không cần khách sáo như vậy.”
Lý Khiêm khẽ cười, nhìn thiếu nữ trước mặt với lúm đồng tiền rạng rỡ, lòng chợt ấm áp hơn. Nỗi bi thương và mịt mù trong lòng cũng vì thế mà vơi bớt.
“Khiêm ca ca, chuyện của Hoa Thường tỷ ta rất đau lòng. Nhưng ta nghĩ, tỷ ấy nhất định hy vọng huynh có thể sống tốt. Vậy nên, dù ngày tháng sau này có khó khăn thế nào, huynh cũng phải cố gắng vui vẻ nhé.”