Hình ảnh một bóng dáng khoác hỉ phục đỏ thẫm hiện lên trong đầu nàng.
Đó là người mà nàng yêu quý nhất… hoàng tỷ của nàng.
"Nói đến hoàng tỷ, năm đó cũng vì một nam nhân mà bỏ rơi ta. Có lẽ Nguyệt Hoa nói đúng, ta thực sự là kẻ đáng thương không ai cần."
Nàng cười tự giễu, nhưng trong mắt chẳng có chút quan tâm nào.
Liễu ma ma âm thầm thở dài.
"Công chúa, chuyện đã qua rồi. Hoa Thường công chúa và phò mã rất ân ái, người không phải không có ai yêu thương..."
"Ma ma, ngươi không hiểu. Mãi mãi không hiểu được."
Mộ Từ thì thào, ánh mắt trở nên trống rỗng.
Lúc này, một tỳ nữ tái mặt run rẩy bước vào.
"Công... công chúa, có thư từ hoàng đô... Hoa Thường công chúa... người..."
Tỳ nữ run lẩy bẩy, không dám nói tiếp.
"Hoàng tỷ, đã chết rồi sao?"
Mộ Từ thản nhiên nói, trong mắt lóe lên tia hiểu rõ.
Tỳ nữ trừng lớn mắt kinh hoàng.
Liễu ma ma cũng khó tin: "Sao có thể!"
Mộ Từ lặng lẽ đi đến bên cửa sổ, cầm một bức tượng đất nhỏ trên bàn.
"Loảng xoảng" một tiếng.
Bức tượng vỡ nát.
Ánh mắt nàng sắc lạnh như dao, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một nụ cười âm u.
"Thu dọn đồ đạc, hồi cung."
Hoàng tỷ của nàng sao có thể cứ thế mà chết đi được?
***
Nửa tháng trước.
Vô Nhai Phong, vách núi dựng đứng cheo leo.
Hai nữ nhân bị kẻ cướp bắt cóc.
Một người mặc y phục lộng lẫy, thân phận cao quý là Hoa Thường công chúa.
Người còn lại khóc như hoa lê dính mưa, chính là ngoại thất của Phò mã.
Cách đó không xa, phò mã cùng tùy tùng giận dữ thương lượng với kẻ cướp.
“Thả họ ra! Ngươi muốn gì, ta đều có thể cho ngươi!” Nam nhân tuấn tú cất lời, khiến kẻ cướp bật cười.
“Hai nữ nhân này, ngươi chỉ có thể chọn một.”
Lời vừa dứt, sắc mặt phò mã trở nên do dự. Hắn ta áy náy nhìn về phía Hoa Thường công chúa.
“Hoa Thường, Dung Nhi đang mang hài tử của ta, ta không thể để nàng ấy chết.”
Hoa Thường công chúa bật cười tự giễu.
Nàng ấy từng nghĩ rằng hắn ta sẽ bất chấp tất cả để cứu nàng ấy.
Nàng ấy từng tin rằng hắn ta yêu nàng ấy, sẽ mãi mãi bảo vệ nàng ấy.
Nhưng không ngờ, không ngờ...
Hắn ta lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Nước mắt lặng lẽ rơi trên gương mặt dịu dàng của nàng ấy, chứa đựng nỗi bi thương tột cùng.
“Nàng ta không thể chết, vậy ta đáng chết sao? Lý Khiêm, chỉ vì muốn cứu nàng ta, ngươi liền để ta chết? Ta mới là thê tử được cưới hỏi đàng hoàng của ngươi! Sao ngươi có thể…”
Nàng ấy chưa nói xong, nữ nhân kia đã khóc lóc đầy thê lương.
“Tam Lang, cứu thϊếp! Bụng thϊếp đau quá... Hài tử của chúng ta còn chưa kịp gọi một tiếng phụ mẫu… Hu hu hu… Tam lang, thϊếp sợ lắm...”
Lý Khiêm nhìn gương mặt tiều tụy của ái thϊếp, lòng đau như cắt.
Lúc này, lưỡi dao lạnh lẽo đã kề sát cổ hai nữ nhân.
Có thể cứu một người là may mắn lắm rồi.
“Hoa Thường, đừng sợ, ta nhất định sẽ không để nàng gặp chuyện. Dù có là Hoàng tuyền hay Bích lạc, ta cũng sẽ theo nàng.”
Hắn ta nói lời thề son sắt, nhưng ánh mắt lại hướng về phía nữ nhân kia.
Hoa Thường nhắm mắt, thất vọng đến cực điểm.
Nàng ấy nghe rất rõ.
Phu quân của nàng ấy lựa chọn bỏ rơi nàng ấy để cứu một nữ nhân khác.
Giờ phút này, tim nàng ấy cũng vỡ nát.
Nữ nhân kia được thả lập tức lao vào lòng Lý Khiêm, nước mắt giàn giụa.
“Hu hu hu… Tam Lang, thϊếp sợ muốn chết…”
Nàng ta len lén nhìn về phía Hoa Thường công chúa, trong mắt ánh lên tia đắc ý.
Nữ nhi Hoàng Thượng thì sao?