Hy vọng cuối cùng vỡ nát, Nguyệt Hoa đau đớn tột cùng.
Khuôn mặt nàng ta méo mó, khàn cả giọng gào thét: "A a a a! Không…! Nhị Lang! Nhị Lang…!"
Tiếng khóc thê lương kéo dài thật lâu.
Mộ Từ chỉ lạnh nhạt thưởng thức.
Nguyệt Hoa không thể kiềm chế tức giận liều lĩnh giãy giụa thoát khỏi trói buộc, như ác quỷ lao tới: "Đồ điên! Ngươi chính là một kẻ điên! Khó trách Hoàng thượng và nương nương không cần ngươi, ngay cả Hoa Thường công chúa cũng tuyệt giao với ngươi! Công chúa thì sao chứ? Ngươi chỉ là một con quái vật! Một con quái vật không ai yêu thương, tính tình vặn vẹo!! Ta phải gϊếŧ ngươi báo thù cho Nhị lang...!"
Đột nhiên, một bóng đen lướt qua.
Nam nhân vân y phục đen, khuôn mặt lạnh lùng, ít khi nói cười.
"Tìm chết sao!"
Vừa dứt lời.
Kiếm ra khỏi vỏ.
Chỉ trong nháy mắt, Nguyệt Hoa đã bị cắt ngang cổ họng, chết không nhắm mắt, đôi mắt đầy căm hận trừng về phía Mộ Từ.
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, đám tỳ nữ còn lại run bần bật vì sợ hãi.
Mộ Từ cười rạng rỡ, nhìn về phía nam nhân trước mặt.
Trông nàng có vẻ đang cười nhưng trong mắt lại ẩn hiện một tia bất mãn.
Bùi Hộ thu kiếm vào vỏ, cung kính cúi đầu hành lễ với thiếu nữ: "Thuộc hạ hộ giá chậm trễ khiến công chúa bị kinh sợ."
Mộ Từ liếc nhìn vết máu trên mặt đất, chợt hỏi khẽ: "A Hộ, ngươi có rời bỏ ta không?"
Nàng nghiêm túc nhìn Bùi Hộ.
Từ ngày nàng rời khỏi hoàng đô, hắn ta vẫn luôn ở bên nàng.
Nàng thích A Hộ.
Thích vô cùng.
Bùi Hộ không chút do dự đáp: "Thuộc hạ thề sống chết đi theo công chúa."
Thiếu nữ nở nụ cười vui vẻ.
Nàng vui sướиɠ tiến lên ôm chầm lấy Bùi Hộ.
Mùa đông, trời âm u lạnh lẽo.
Nhưng giây phút này, nụ cười rạng rỡ của nàng còn sáng hơn cả ánh mặt trời ngày xuân.
Bùi Hộ đứng thẳng, mặc cho nàng ôm.
Liễu ma ma cau mày, định lên tiếng nhắc nhở.
Mộ Từ coi như không nghe thấy chỉ khẽ rời khỏi vòng tay Bùi Hộ nở nụ cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng tinh.
"A Hộ, ngoan ngoãn ở bên cạnh ta, ta có thể cho ngươi tất cả."
Bùi Hộ nhìn thiếu nữ ngang tàng kiêu ngạo trước mặt mà lòng khẽ run.
Nhưng hắn ta hiểu rất rõ ràng nàng là công chúa. Dù có lưu lạc đến đâu, nàng vẫn là kim chi ngọc diệp, không phải người hắn ta có thể với tới.
Khi Mộ Từ xoay người rời đi, Liễu ma ma nhanh chóng đuổi theo ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua Bùi Hộ.
Trong phòng.
Mộ Từ đứng trước giường, Liễu ma ma giúp nàng cởϊ áσ choàng, sau đó cúi đầu hành lễ.
"Công chúa, lát nữa đến giờ dùng dược thiện, lão nô hầu hạ người rửa tay."
Thiếu nữ chớp đôi mắt sáng tựa vì sao, nhẹ nhàng nói: "Ma ma, A Hộ vẫn quá lương thiện, hắn dùng một kiếm kết thúc Nguyệt Hoa, ta vẫn chưa hả giận đâu."
Liễu ma ma cung kính cúi đầu, bình tĩnh khuyên nhủ: "Công chúa, hạng người đó, không đáng để người tức giận."
Mộ Từ khẽ cong môi, ngón tay chậm rãi lướt qua mu bàn tay.
"Nàng ta tính kế ta, sao ta có thể không giận?
Tờ khế ước bán mình kia, nàng ta lừa lấy từ ta.
Biết rõ ta không thể uống rượu vậy mà lại chuốc say ta lừa ta viết giấy khế ước bán mình cho nàng ta.
Sau khi uống rượu, toàn thân ta nổi phát ban ngứa ngáy đau đớn suýt chút nữa không thở nổi.
Thế mà nàng ta chỉ quan tâm đến khế ước bán mình thôi. Thật đáng sợ."
Nói đến đây, ý cười trên môi thiếu nữ càng sâu hơn.
Nhớ lại ký ức đêm đó, giọng nàng trở nên lạnh lẽo.
"Vì một nam nhân, đáng giá sao?"