Nàng ngủ rất yên bình, hàng mi dài cong vυ"t như cánh quạt, dưới sống mũi thanh tú, đôi môi khẽ mím.
Dù hiện tại Ôn Cẩn Quân đang đứng ngoài xe ngựa, thiếu nữ cũng không hề hay biết.
Tay Ôn Cẩn Quân nắm chặt mép rèm xe ngựa, ngón tay khẽ siết lại, ánh mắt tối tăm không rõ.
Ánh mắt hắn không dừng lại trên người nàng quá lâu, chỉ liếc một cái liền nhanh chóng dời đi.
Sao An Dương công chúa lại ở trong xe ngựa của hắn?
“Đại nhân, sao ngài lại đứng yên ở đó thế, có phải cần mang nhiều sách quá không?” Mành chỉ vén lên một góc, tùy tùng không nhìn thấy tình hình bên trong.
Giọng nói lanh lảnh của hắn ta làm thiếu nữ trong xe ngựa bừng tỉnh.
Lông mi thiếu nữ run rẩy, hai mắt mở ra.
Hình như nàng mới tỉnh lại từ giấc mộng, ý thức được mình đang ở trong môi trường xa lạ, đột nhiên ngồi dậy.
Sau đó, bốn mắt nhìn nhau…
Trong xe ngựa trải lớp lông mềm mại, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ, tất cả đều giúp chủ nhân ngủ ngon hơn.
Mộ Từ có thói quen ngủ trưa, hơn nữa mấy ngày nay thật sự rất mệt, trước đó mới mơ màng ngủ thϊếp đi.
Tỉnh lại nhìn thấy Ôn Cẩn Quân, nàng cũng rất bất ngờ.
Nàng ngẩn người, nghiêng đầu, cứ ngơ ngác nhìn hắn.
Bên ngoài thấy tùy tùng sắp đi tới, Ôn Cẩn Quân lập tức buông rèm xe ngựa.
Cùng lúc đó, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chặn đường tên tùy tùng.
Ôn Cẩn Quân liếc mắt một cái liền nhận ra người này là thị vệ bên cạnh An Dương công chúa.
Tùy tùng không biết người trước mắt là ai, vẻ mặt mờ mịt.
Chạm vào thanh kiếm bên hông người nọ, tự dưng trong lòng hoảng hốt, hắn ta cầu cứu nhìn về phía đại nhân nhà mình.
Ôn Cẩn Quân nghiêng người về phía xe ngựa, thong thả ra lệnh cho tùy tùng.
“Không sao, ngươi cứ về trước đi.”
Ánh mắt tùy tùng đầy nghi ngờ, đảo qua đảo lại giữa hai người rồi nghe lệnh tránh ra.
“A Hộ...” Trong xe ngựa vang lên giọng nũng nịu đặc trưng của thiếu nữ, pha lẫn chút sốt ruột.
“Công chúa đừng sợ, có thuộc hạ đây.” Bùi Hộ lập tức đáp lời.
Rồi sau đó, hắn ta liếc nhìn Ôn Cẩn Quân: "Ôn thái phó, xin nể tình một chút.”
Giọng Bùi Hộ trong trẻo, lạnh lùng, không hề có chút cảm xúc thừa thãi nào.
Ôn Cẩn Quân cũng chẳng so đo gì, thoải mái lùi lại một bước để Bùi Hộ đưa công chúa xuống.
Bùi Hộ đang định vén rèm xe lên, trước mắt đột nhiên có một cánh tay chắn ngang.
Hắn ta theo cánh tay đó nhìn lên, liền đối diện với đôi mắt Ôn Cẩn Quân, trông có vẻ dịu dàng nhưng lại không cho phép ai làm trái ý.
Hắn sinh ra đã thanh tú, tuấn lãng, như gió mát trăng thanh, thoát tục tuyệt trần, chỉ cần đứng đó thôi cũng đặc biệt thu hút sự chú ý.
“Ôn thái phó có ý gì đây.” Đôi mắt Bùi Hộ sau mặt nạ nheo lại, ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Đôi mắt ôn nhuận của Ôn Cẩn Quân sâu thẳm, ánh nhìn không hề e dè.
“Chờ một lát, hiện tại công chúa không tiện gặp người.”
“Sao lại không tiện?” Lông mày Bùi Hộ nhíu chặt hơn.
Thế nhưng, Ôn Cẩn Quân không nói thêm gì.
Hắn cho rằng thân là công chúa, từ nhỏ đã được ma ma giáo dưỡng, hẳn phải hiểu nam nữ có khác biệt, vừa rồi hắn đã nhắc nhở rõ ràng như vậy, chắc hẳn công chúa đã đi giày vớ rồi.
Lại không ngờ, thiếu nữ bên trong chờ sốt ruột, trực tiếp vén rèm lên, thò đầu ra, để lộ đôi mắt ướŧ áŧ, nhìn người bên ngoài, nũng nịu kêu lên: “A Hộ, chân trầy da, có thể không mang giày vớ không?”