Chương 21

Ở một góc hẻo lánh phía sau sân.

Lý Khiêm kéo tay Lý Dung Nhi, vẻ mặt không vui.

“Chẳng phải đã bảo nàng yên tâm dưỡng thai sao, đến đây làm gì?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng ta hiện lên tia buồn rầu.

“Tam Lang, thϊếp chỉ muốn đến tiễn công chúa một đoạn đường cuối, hôm nay người xuất tang, thϊếp thật sự đứng ngồi không yên.”

Thấy nàng ta hiền lành mềm lòng như vậy, Lý Khiêm nuốt những lời trách mắng vào trong.

Hắn ta nhẹ nhàng vỗ vai nàng ta an ủi.

“Ta đã nói với nàng rồi, đừng nghĩ nhiều. Hoa Thường nhất thời nghĩ quẩn, tự mình nhảy xuống vách đá, không liên quan gì đến nàng."

“Nàng ta chỉ cần yên tâm sinh đứa nhỏ ra…”

“Nhưng ta vẫn đau lòng, mấy ngày nay luôn mơ thấy công chúa, Tam Lang, chàng cho thϊếp thắp cho công chúa một nén hương đi.” Lý Dung Nhi tha thiết nhìn Lý Khiêm, đôi mắt ấy chứa chan tình cảm, đầy vẻ quyến rũ.

Lý Khiêm nhìn khuôn mặt có vài phần giống Mộ Khanh Khanh, giọng nói không tự giác mà dịu đi.

“Chuyện này không thích hợp, bây giờ nàng không có danh phận, không thể thắp hương cho công chúa. Ngoan, về đi, mai ta đến thăm nàng.”

“Tam lang, thϊếp làm chàng khó xử rồi. Nếu ngày đó không phải để cứu ta, công chúa cũng không hiểu lầm chàng…”

Sắc mặt Lý Khiêm trầm xuống, nghiêm giọng cảnh cáo.

“Thôi được rồi, đừng nhắc lại chuyện đó nữa.”

“Ừm, thϊếp đều nghe Tam Lang.” Lý Dung Nhi thấy tình hình tốt hơn thì dừng lại, chuyển chủ đề: “Tam Lang có muốn sờ thử đứa bé không, mọi người đều nói thai này là nhi tử đấy.”

Hai người tận hưởng khoảnh khắc hẹn hò ngắn ngủi, hoàn toàn không hay biết, có người đang ẩn nấp trong bóng tối.

Mộ Từ đứng trong bóng tối ở góc hành lang, lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, đôi mắt xinh đẹp hiện lên một tia lạnh lẽo.

Lý Khiêm và Lý Dung Nhi ân ái một lúc rồi sai người đưa nàng ta ra ngoài, tránh bị người khác nhìn thấy.

Sau đó hắn ta cúi đầu chỉnh lại y phục rồi quay lại linh đường.

Mộ Từ tựa vào tường, vẻ mặt tươi tắn ngẩng đầu nhìn bầu trời tuyết rơi, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng.

“A Hộ, người làm nhiều chuyện xấu sẽ bị tuyệt tự tuyệt tôn nhỉ.”

Đôi mắt sau mặt nạ của Bùi Hộ lạnh lẽo.

“Công chúa nói đúng.”

“Nói đi thì cũng phải nói lại, ta vẫn khá tò mò, làm sao để biết chắc chắn thai đó là nam hay nữ?” Nàng nhìn xuống, từ bầu trời đến khuôn mặt lạnh lùng của Bùi Hộ.

Dưới ánh nhìn của nàng, Bùi Hộ trầm giọng nói.

“Mổ bụng nàng ta ra, sẽ biết là nam hay nữ.”

Mộ Từ khẽ cười khúc khích, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, cùng nốt ruồi lệ càng thêm yêu mị.

“A Hộ thật biết cách dỗ ta vui. Nhưng sự tuyệt vọng và đau khổ của Hoàng tỷ Hoa Thường trước khi chết, ta cũng muốn cho nàng ta nếm thử, lần này ta muốn chơi từ từ.”

Nàng nhìn con đường dẫn vào linh đường, nụ cười dần tắt, bao phủ một tầng sát khí lạnh lẽo…

Lý Khiêm trở lại linh đường, đứng bên cạnh phụ thân mình là Lý Duyên Lương.

Mũi Lý Duyên Lương động đậy, lập tức nhận ra điều bất thường, ông ta nhìn chằm chằm nhi tử mình rồi lại nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó.

Sau đó ông ta hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở Lý Khiêm.

“Đi thắp cho Hoa Thường công chúa một nén hương để bay hết mùi phấn son trên người con đi.”

Sắc mặt Lý Khiêm biến đổi nhìn Lý Duyên Lương với ánh mắt có chút không tự nhiên.

“Đa tạ phụ thân.”

Lý Duyên Lương liếc nhìn hắn ta, không nói thêm gì.