Mộ Từ đứng dậy, áo choàng trên vai không được thắt chặt liền trượt xuống, lộ ra thân hình mảnh mai tinh tế.
Nhưng nàng dường như chẳng hề để tâm, tiếp tục bước lên phía trước.
Liễu ma ma bên cạnh nhanh tay nhặt lấy chiếc áo choàng, đuổi theo nàng.
Bà ta không nói gì, chỉ lặng lẽ phủ áo lên vai công chúa.
Suốt quá trình ấy, Mộ Từ không hề liếc mắt, như thể trong mắt nàng chỉ có duy nhất tỳ nữ tên Nguyệt Hoa kia.
Nàng bước đến gần, những thị vệ thi hành hình phạt lập tức dừng tay, cung kính đứng sang hai bên cúi đầu hành lễ.
Mộ Từ ngồi xổm xuống, nhíu mày, nâng gương mặt dính đầy máu bẩn của tỳ nữ lên tỏ vẻ thương xót.
Thấy trên người nàng ta đầy vết máu, Liễu ma ma hơi cau mày.
Nhưng Mộ Từ lại không hề bận tâm.
Trên gương mặt đẹp đến mê hoặc của nàng hiện lên một nét hồn nhiên trẻ con.
“Ta nuôi ngươi ăn ngon mặc đẹp, ngươi không ngoan ngoãn ở bên ta, lại vì một nam nhân mà rời đi… Nguyệt Hoa, ta thực sự rất giận đó.”
Tỳ nữ run rẩy.
Nàng ta cảm thấy vô cùng hối lỗi, cúi đầu, nước mắt giàn giụa.
“Công chúa, nô tỳ đáng chết!”
Nghe vậy, Mộ Từ lại nở nụ cười, như một đứa trẻ vô tư lự ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn nàng ta, còn đích thân giúp nàng ta chỉnh lại mái tóc rối.
“Ngươi thực sự đáng chết. Nhưng Nguyệt Hoa, dù có chết, thi thể ngươi vẫn thuộc về ta đấy.”
Mộ Từ mơn trớn từng đường nét trên gương mặt tỳ nữ, đặc biệt là đôi mắt có vài phần giống với Hoàng tỷ Hoa Thường của nàng.
Tỳ nữ run rẩy không ngừng, cố gắng nghẹn ngào cầu xin: “Công chúa đại ân đại đức, kiếp sau nô tỳ nguyện…”
“Ta ghét nhất là kiếp sau.”
Mộ Từ không vui, cắt ngang lời nàng ta.
Giọng nói của nàng lạnh lẽo, xen lẫn sự cố chấp điên cuồng, hỏi: “Nguyệt Hoa, tại sao ngươi lại rời bỏ ta? Là ta chưa đủ tốt sao?”
Thiếu nữ trông như bị tổn thương, tựa như một con thỏ nhỏ ấm ức, đôi mắt long lanh ánh nước, khiến người ta không khỏi thương tiếc.
Nguyệt Hoa cắn môi, ngập ngừng.
“Công chúa, là lỗi của nô tỳ, nô tỳ và Nhị lang yêu nhau, nô tỳ muốn thành thân với chàng, công chúa từng nói… Người cũng mong nô tỳ có một nơi chốn tốt…”
“Chốn tốt của ngươi, chẳng lẽ không phải là ta sao?” Thiếu nữ dường như thật sự bối rối, nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"Công chúa, người quên rồi sao? Người đã đưa khế ước bán thân cho nô tỳ... Nô tỳ... Nô tỳ có thể rời đi..."
Nguyệt Hoa không đành lòng làm tổn thương công chúa.
Nhưng tình lang của nàng ta vẫn đang chờ nàng ta.
"Đúng vậy. Rời đi đi." Mộ Từ hạ khóe môi xuống, cười nhạt.
Nàng ung dung đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống dùng đôi mắt vô tội nhìn về phía Nguyệt Hoa, dịu dàng nhắc nhở: "Chỉ là... làm sao bây giờ đây? Dù Nguyệt Hoa có rời đi, cũng không thể ở bên nam nhân kia đâu."
Nguyệt Hoa sững sờ.
Ngay sau đó, nàng ta bỗng nghĩ ra điều gì đó, vẻ mặt khó tin nhìn thiếu nữ trông có vẻ ngây thơ vô hại trước mặt.
"Công chúa, người... người đã làm gì Nhị Lang rồi!"
Thiếu nữ bật cười khẽ.
"Nguyệt Hoa đang chất vấn ta vì nam nhân kia sao? Ta thực sự rất đau lòng đấy." Nhưng trên khuôn mặt nàng lại chẳng có lấy một chút biểu cảm bị tổn thương.
Nguyệt Hoa như phát điên, gân cổ hét lên: "Công chúa! Rốt cuộc người đã làm gì?!"
Nàng ta có một linh cảm xấu.
Nhưng vẫn không thể nào tin được.
Cho đến khi Mộ Từ cười khẽ, giọng nói nhẹ bẫng như đùa cợt: "Hắn ta à? Bị chó hoang cắn chết rồi..."