Chương 5

Gần bậu cửa sổ là hai chiếc rương đựng quần áo, ở giữa là chiếc tủ nhỏ để hai chị em soi gương chải đầu.

Tường phòng dán kín mấy tờ báo cũ để chống bụi.

Trên tường đóng đầy đinh, treo lủng lẳng mũ, khăn, áo choàng, găng tay, túi xách nhỏ và đủ thứ đồ dùng lặt vặt của con gái... tất cả đều thuộc về nguyên chủ.

Ước chừng không món nào vượt quá 3 shilling.

Dưới gầm giường cũng nhét đầy giày vải, giày da mũi tròn, bốt, một chiếc vali đựng quần áo cũ mùa hè, tất cả tỏa ra mùi sáp da đã cũ và khó chịu.

Căn phòng nhỏ bé bị bao phủ bởi đủ loại vật dụng rẻ tiền của hai chị em, giống như cái tổ âm u chật ních, lạnh cỡ nào gió cũng không lọt vào, đến cái lò sưởi cũng chẳng buồn đốt.

Đại Lỵ lục lọi trong rương một hồi lâu.

Cuối cùng cũng tìm được đủ một bộ đồ: áσ ɭóŧ ngực, áσ ɭóŧ trong, váy lót, váy dài và một chiếc áo khoác cổ tròn bằng dạ dày, dài cỡ váy, che qua cả mu bàn chân.

Chất liệu chủ yếu là vải cotton và len, màu nâu nhạt và xanh nhạt, viền bèo làm từ loại lụa tơ bóng cùng tông, quanh cổ áo có một hàng đăng ten màu trắng ngà ngắn được móc tay.

Trông có vẻ đã cũ, hình như mặc được 2 năm rồi, sửa chỗ tay áo và vai một chút là tiếp tục mặc được tiếp.

Nguyên chủ là người siêng năng, rương quần áo của mình sắp xếp rất gọn gàng.

Dù quần áo cũ nhưng đều sạch sẽ, phảng phất mùi xà phòng nhè nhẹ, giản dị.

Đại Lỵ mặc một chiếc váy lót dày, đi tất len dài, bên ngoài khoác váy cotton màu xanh lá đậm, cuối cùng khoác thêm áo choàng dạ thô màu nâu.

Xong xuôi, cô từ từ bước xuống tầng theo chiếc thang gác hẹp chỉ vừa lọt một người.

Bậc thang làm từ ván mỏng, tay vịn bằng sắt, mỗi bước đi đều phát ra tiếng “cót két”, hòa lẫn mùi gỗ ẩm và bánh mì chưa nướng chín.

Tầng 2 trong nhà có 2 phòng ngủ, thêm một phòng chứa đồ nhỏ hẹp vài mét vuông, được tận dụng làm chỗ đặt bô.

Vừa xuống đến tầng 2, cô gặp ông nội Hank.

Hank Nash, người ta hay gọi ông là “Lùn”, mà ông đúng là thấp thật.

Mái tóc nâu đỏ truyền đời, bộ râu quai nón rậm rạp, làn da hồng hào, tuy đã 55 tuổi nhưng vẫn tràn đầy sức sống.

Lúc này ông đang bưng một chiếc đĩa sứ trắng sứt mẻ, trên bày bánh mì phết bơ và trứng luộc.

Tay kia xách ấm nước nóng, đang bước vào phòng ngủ, chắc là mang cơm và nước rửa mặt cho bà nội Lisa đang bệnh nặng.

Giờ bà phải nằm liệt giường, mọi bữa ăn đều phải ăn ngay trên giường.

Trước đây là mẹ Marry phụ trách mang cơm lên mỗi ngày, còn đi vệ sinh và rửa mặt thì giao cho ông nội Hank lo.

Đại Lỵ biết, ông nội và cha cô vốn đã quá bận rộn với công việc thường ngày.

Họ phải dậy từ tờ mờ sáng để nhận sữa, chia vào bình nhỏ, rồi giao cho mấy chục hộ trên đường Doros và đường Jude quanh đây.

Hồi trước, cha của Đại Lỵ từng một mình đi lấy hàng từ chợ cho tiệm tạp hóa, sơ suất tính sai khiến cửa hàng bị thiệt vài shilling, lúc kiểm sổ bị bà nội mắng cho một trận.

Vì vậy, cả nhà đã bàn bạc và quyết định: lần tới nhập hàng sẽ giao cho người học rộng nhất nhà là Đại Lỵ xử lý.

Gần đây liên tiếp xảy ra các vụ án mạng rùng rợn, một cô gái nhỏ như cô mà đi ngoài đường thì chẳng an toàn chút nào.

Thế nên ông cụ mới nhận việc đưa cô đi cùng để tiện tay xách đồ, còn cha của Đại Lỵ thì một mình đi giao sữa. Nhờ vậy ông mới rảnh tay mang bữa trưa đến.

“Đưa con đi, lát nữa con xuống ngay.”

Vừa nói, Đại Lỵ vừa nhận lấy khay đồ ăn và ấm nước từ tay ông nội, rồi bước vào căn phòng nhỏ nơi ông bà nội đang ở.

Phòng này có một ô cửa sổ, hiện đang đóng kín. Bên trong đặt một chiếc giường, một tủ quần áo, một chiếc ghế sofa nhỏ, bên góc phòng là bô vệ sinh, thùng nước và vài món lặt vặt.

Phòng thực ra không nhỏ lắm, chỉ là đồ đạc nhiều nên trông hơi chật.

Bà nội Lisa đang nằm trên giường, đắp chăn, ho khẽ hai tiếng.

Dù bà đã bị gãy xương từ trước, nhưng cũng đã khá lâu, giờ có thể ngồi dậy rồi, chỉ tiếc là vẫn chưa thể đi lại.

Nếu ở một căn nhà rộng rãi, có lẽ còn có thể tập đi thử, nhưng căn nhà này toàn là mái nghiêng, cầu thang lại dốc, trong phòng cũng chẳng đủ chỗ mà xoay người, bà đành phải nằm suốt trên giường.

Đại Lỵ tìm một cái chậu rửa mặt ở góc phòng, đổ nước nóng vào, rồi lấy khăn giúp bà rửa mặt.

Bà Lisa vẫn chưa hay biết cháu gái mình thực ra đã đổi hồn.

Bà nằm trên giường, đầu đội một chiếc mũ len có gắn hoa sặc sỡ, ánh mắt đầy quan tâm nhìn cô:

“Hôm qua buôn bán thế nào?”

“Cũng tạm ạ.”

Đại Lỵ vừa đáp, vừa đưa cho bà lát bánh mì phết bơ.

Bà Lisa vừa ăn được hai miếng đã không nuốt nổi nữa, sốt ruột đến mức chỉ mong có thể tự mình ngồi dậy đi trông hàng tạp hóa.