“Penny! Penny! Dậy chưa? Mau dậy đi, tới giờ đến trường rồi!”
Trong phòng, Đại Lỵ mở mắt trên chiếc giường đơn.
Cô lặng lẽ ngồi dậy, quấn chặt chiếc áσ ɭóŧ cũ mèm, co ro trong không khí buốt giá, xỏ giày rồi mở cửa bước ra ngoài.
Quả nhiên, mọi thứ này không phải mơ.
Người phụ nữ trung niên ấy là mẹ “cô” - bà Marry - vừa gõ cửa bước vào còn chưa kịp nói gì với cô con gái lớn ngoan ngoãn thì đã sải bước tới chỗ cô con gái út Penny, lật tung chăn lên gọi dậy.
Ngay lập tức, hộp kẹo bắp Penny giấu trong chăn lăn ra ngoài. Marry thấy thế thì giận sôi máu, giáng một cái tát vào mông cô bé.
“Ăn vụng nữa hả! Còn không mau đi học!”
Trường của Penny là trường miễn phí, mỗi tuần học 6 ngày, phải đến ngày mai mới được nghỉ.
Bị mẹ đánh một phát đau điếng, Penny bật tỉnh ngay. Biết mình ăn vụng bị phát hiện, cô bé hoảng hốt, chạy tán loạn trong căn phòng vốn đã chật chội.
Lúc thì chui lên giường của Đại Lỵ, lúc lại lao xuống cầu thang.
Marry nổi trận lôi đình, vừa đuổi theo vừa không quên quay lại nhìn Đại Lỵ. Thấy cô đứng ngây ra đó, bà nói:
“Đi thay đồ đi, lát nữa theo ông nội ra ngoài lấy hàng.”
Đại Lỵ khẽ đáp “vâng”, giọng khô khốc. Có lẽ nhận ra mình phản ứng quá cứng nhắc, cô vội che giấu bằng cách dụi mắt rồi ngáp một cái.
Marry cũng chẳng để tâm, lại hấp tấp đi xuống dưới xử lý Penny.
Chẳng mấy chốc, tầng dưới vang lên giọng cha cô - ông Fred, người hiền lành trong nhà - đang giải vây cho đứa con út.
“Penny, mau đi rửa mặt đi.”
Đại Lỵ đứng trước khung cảnh ồn ào hỗn loạn ấy, lặng người. Dù chỉ vừa chấp nhận sự thật mình đã xuyên không, cô vẫn điềm tĩnh đứng bên cửa sổ.
Với một người từng trải như cô, chuyện xuyên không cũng đâu có gì to tát. Nó còn chẳng rắc rối bằng vụ cháy kho, bị đối thủ hạ độc hay việc đối tác qua đời mà chẳng kịp để lại di chúc.
Sau một hồi đấu tranh, rốt cuộc cô cũng chấp nhận hiện thực, quyết định chải tóc cho đàng hoàng rồi tính tiếp.
Theo ký ức, hôm nay vốn là ngày đi lấy hàng đã được lên lịch từ trước. Bà nội cô ốm liệt giường, ban ngày cửa tiệm do mẹ cô trông coi. Phần đi lấy hàng được giao cho ông nội Hank hoặc cha cô đảm nhiệm.
Cả ba người đều có công việc riêng đã hứa nhận làm, chẳng bên nào có thể bỏ nhưng ai cũng bận túi bụi.
Chưa kể dạo gần đây, khu Whitechapel bao trùm trong không khí rùng rợn vì loạt án mạng, hàng xóm chẳng ai muốn ra đường, buôn bán cũng vì thế mà ế ẩm hơn nhiều.
Mãi đến hôm qua, Marry mới sực nhớ ra xà phòng sắp hết hàng, lúc đó cả nhà mới vội vàng bàn chuyện nhập thêm.
Đại Lỵ lắc đầu thở dài, lật qua lật lại trong căn phòng nhỏ có phần chật chội.
Trên chiếc tủ ngăn kéo nhỏ chật kín những món đồ của Penny: búp bê vải cũ, lược gỗ, dây buộc tóc caro đỏ, nửa chai dầu dưỡng tóc, gương gắn đế bằng kính đã gỉ sét, và mấy cuốn truyện tranh cũ mua lại.
Còn có cả chiếc hộp giấy đựng kẹo bắp đã rỗng. Số kẹo bắp trước đó bị ẩm đến mức dính lại với nhau, chẳng biết ăn vào có đau bụng không.
Cô tìm được cây lược và chiếc gương, rồi đứng trước gương buộc tóc cho mình.
Nguyên chủ có mái tóc dài màu nâu đỏ khô khốc, dày đến mức khó tin.
Cô mới chải được hai lượt thì bỗng khựng lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt phản chiếu trong gương, ngẩn người.
Đôi mắt xám xanh, mái tóc nâu đỏ sẫm, gương mặt thon dài, gò má cao, sống mũi thẳng... tất cả đều là đặc trưng di truyền điển hình của người Celt cổ xưa.
Dù lúc này gương mặt ấy chẳng có biểu cảm gì, vẫn đủ sức khiến tấm gương gỉ sét mờ đυ.c phản chiếu như một bức tranh sơn dầu được Sargent tỉ mỉ trau chuốt.
Bảo sao được bà nội sẵn sàng đầu tư vào cô, chỉ riêng khuôn mặt này thôi đã đáng giá rồi.
Chỉ cần đổi sang một hoàn cảnh tử tế hơn, sửa sang đôi chút, hậu quả không thể tưởng tượng nổi...
Kiếp trước, cô cũng thuộc diện ưa nhìn, từng ra vào nơi phồn hoa, gặp không ít người đẹp. Nhưng vẻ đẹp ấy nếu nằm trên chính gương mặt mình, lại là chuyện hoàn toàn khác.
Đại Lỵ mím môi, miễn cưỡng nảy sinh một chút cảm xúc phức tạp đến từ bản năng sinh học, về chuyện mình xuyên không.
Cô chải tóc cho suôn mượt, rồi dùng dây buộc tóc màu xanh rêu tết thành bím, búi gọn ra sau đầu.
Sau đó, cô bắt đầu lục tìm bộ quần áo mình cần mặc trong căn phòng này.
Nếu không muốn bị phát hiện ra điều gì bất thường, tốt nhất là nên ăn mặc giống người địa phương.
Cô đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh căn phòng áp mái chật hẹp.
Trần nhà thấp, phòng nhỏ, giơ tay là chạm tới xà gỗ.
Hai bên phòng đặt hai chiếc giường gỗ đơn, khoảng trống ở giữa chỉ vừa đủ đứng một người.