30 năm trước, ông Hank và bà Lisa rời khỏi Ireland trong nạn đói, băng qua biển sang London, phải làm việc ở nông trại phía Nam thành phố, suốt 3 năm trời chỉ để đào và xúc phân bò.
Có lẽ vì thế, bà Lisa không muốn con cháu mình lặp lại cuộc đời ấy.
Cũng có thể bà Lisa hy vọng một ngày nào đó, cô cháu gái sẽ nhờ công việc văn phòng mà gặp được người chồng có thu nhập vài chục bảng mỗi tháng.
Nếu điều đó thành sự thật, cả nhà họ Nash sẽ thoát khỏi cảnh nghèo, bước chân vào tầng lớp trung lưu, để bà Lisa có thể ngẩng cao đầu trước xóm giềng.
Người ta đồn rằng các luật sư hay bác sĩ lương vài chục bảng một tháng thường thích cưới những cô thư ký hoặc nhân viên đánh máy xinh đẹp.
Chính vì giấc mộng ấy, dẫu phải trả 10 shilling học phí mỗi tuần, bà Lisa vẫn móc ví không chút do dự.
Chỉ là... người tính không bằng trời tính.
***
Đại Lỵ nằm xuống, ánh mắt dõi lên trần nhà phủ bụi, trong lòng rối bời.
Nhận ra rằng 10 năm phấn đấu của kiếp trước bỗng hóa thành con số không, cô phải mất nửa ngày mới bình tĩnh lại.
Trước khi xuyên không, cô là CEO của một thương hiệu bán lẻ, đang chuẩn bị đến London công tác. Lúc chết, cô mới 25 tuổi.
Tại sao lại có thể trở thành CEO khi mới 25 tuổi ư?
Câu chuyện ấy, phải bắt đầu kể từ khi Đại Lỵ vừa tròn 15.
Đó là năm diễn ra Thế vận hội, và cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ nơi thị trấn yên bình.
Cha cô mất sớm, mẹ bỏ đi, chỉ còn hai bà cháu nương tựa vào nhau, mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ để sống qua ngày.
Dù hoàn cảnh chẳng khá khẩm gì, nhưng bà ngoại của Đại Lỵ lại là người cực kỳ giỏi giang. Vừa trông coi cửa hàng, bà vừa bày thêm bàn mạt chược ngay trước cửa.
Chỉ một buổi sáng thôi, bà đã có thể kiếm đủ cho Đại Lỵ tiền sinh hoạt cả tháng. Mỗi lần thắng xong, bà lại dạy cháu gái: phải biết tự lo, muốn tồn tại thì ít nhất phải học cách “ra bài cho khéo”.
16 tuổi, Đại Lỵ bỏ học, liều lĩnh rút tiền trong quỹ dành lo hậu sự của bà để góp vốn cùng họ hàng mở đường buôn bán sỉ, bắt đầu chạy hàng, dựng nên một công ty nhỏ.
Được bà ngoại nuôi dạy trong môi trường vừa khéo léo vừa táo bạo, Đại Lỵ lớn lên với bản tính liều lĩnh bẩm sinh. Cô làm việc hết mình, dám đánh cược lớn để đổi lấy cơ hội. Có trăm trong tay, cô dám đầu tư nghìn; có nghìn, vẫn sẵn sàng liều đến vạn. Nhưng điều may mắn là cô lại có đầu óc cực nhạy với thông tin và con số.
Không chỉ giỏi sổ sách đến mức hiếm ai sánh kịp, cô còn học rất nhanh, tinh ý trong quan sát và biết nắm bắt thời thế.
Mặt hàng nào ế ẩm đến mấy, chỉ cần qua tay cô sắp xếp lại, tìm được hướng đi phù hợp, là có thể hồi sinh mạnh mẽ.
Cứ thế, việc kinh doanh lớn dần, hưởng lợi từ làn sóng bùng nổ của Internet. Chỉ vài năm sau, công ty của cô đã phát triển mạnh trong tỉnh, mở rộng quy mô đáng kể.
23 tuổi, Đại Lỵ đã có chi nhánh riêng, trở thành CEO của một thương hiệu cửa hàng tiện lợi với hơn trăm điểm bán trong toàn tỉnh.
10 năm ấy, để tiến xa hơn, cô vừa điều hành công ty, vừa quay lại học hành bài bản: học ngoại ngữ, học kinh doanh, bù đắp cho quãng thời gian tuổi trẻ không có cơ hội đến trường.
Kể cả cuốn tiểu thuyết kinh điển kia, cô cũng từng cặm cụi đọc nguyên bản tiếng Anh cho bằng hết.
Nửa năm trước khi xuyên không, bà ngoại của cô - người đã cùng cô vượt qua những năm tháng gian khổ - đột ngột qua đời.
Cú sốc ấy giáng xuống quá bất ngờ, khiến Đại Lỵ gần như sụp đổ.
Để tránh nghĩ ngợi, cô lao vào công việc, liên tục đi công tác, chạy khắp các thị trường nước ngoài... tìm kiếm cơ hội mới.
Chỉ khi khiến bản thân mệt rã rời, cô mới có thể tạm yên lòng mà ngủ.
Không ngờ rằng, xác suất nhỏ đến khó tin như chuyện tai nạn máy bay lại xảy ra đúng với cô.
Nhưng thật lạ, cô gái mang tên Daly Nash này, dường như có một mối dây vô hình sâu xa gắn kết với cô.
Ít nhất thì, cả hai đều sinh ra trong gia đình mở cửa hàng tạp hóa.
Đại Lỵ chua chát nghĩ, nỗi tuyệt vọng càng lúc càng dâng lên. Cô khẽ lắc đầu rồi nằm xuống, kéo chăn phủ kín người, mặc cho cơn buồn ngủ ập đến.
Cơ thể này khỏe mạnh, chưa từng bị vắt kiệt sức; ăn được, ngủ được, dễ dàng chìm vào giấc ngủ như một đứa trẻ.
Giữa cơn mơ màng, cô nghe loáng thoáng tiếng tuyết rơi lách tách ngoài mái hiên. Từng hạt đập nhẹ lên ngói lạnh, hòa cùng tiếng chân nặng nề của những người hàng xóm đang đi qua con hẻm nhỏ.
Tối qua có một trận tuyết nhỏ.
Trong con hẻm trên phố Clark, rộng chưa đầy 7 feet, tuyết hòa lẫn bụi than chất đống khắp lối, nửa tan nửa không. Nước tuyết gần như đã tràn vào quán rượu dưới tầng hầm đối diện.
Tầng 2 của ngôi nhà số 25, cánh cửa sổ bị đẩy ra từ bên trong.
Một người phụ nữ trung niên gầy gò, đội chiếc mũ vải trắng, vươn tay cầm thau sắt men sứ ra ngoài đổ nước rửa mặt. Nước nóng dội xuống bốc lên làn hơi trắng mờ mịt.
Đối phương “rầm” một tiếng đóng cửa sổ lại rồi giẫm lên thang leo lên gác mái, định gọi hai cô con gái dậy.