Thế nhưng, biến cố đã xảy ra cách đây nửa tháng.
Sáng sớm hôm ấy, như thường lệ, bà Lisa dậy từ tinh mơ đi lấy hàng thuốc lá và rượu từ mối quen ở chợ Spitalfields.
Trên đường về, bà Lisa vô tình chứng kiến một vụ án mạng kinh hoàng.
Một thi thể phụ nữ bị vứt lại giữa con hẻm hẹp gần khu Whitechapel, máu me lênh láng, khuôn mặt không còn nhận ra nổi.
London vào tháng 12, tuyết phủ trắng, mặt đất trơn lạnh như băng.
Quá hoảng sợ, bà Lisa trượt chân ngã xuống, gãy xương sống.
Người quen trong hẻm đã vội đưa bà Lisa đến phòng khám Bonshaw, rồi gọi báo cảnh sát.
Bác sĩ chỉnh hình ở đó yêu cầu bà Lisa phải nằm nghỉ tại nhà ít nhất hai tháng.
Còn vụ án mà bà Lisa vô tình chứng kiến, chẳng bao lâu đã làm chấn động cả thành phố, được giao cho Tổng cục Cảnh sát Whitehall trực tiếp điều tra.
Khoan đã! Chuyện này nghe quen lắm.
Đột nhiên, Đại Lỵ nhớ ra. Toàn bộ ký ức như đập thẳng vào đầu cô.
Cô xuyên vào truyện rồi!
Hơn nữa còn là một tác phẩm kinh điển.
Hồi trước khi còn làm trong ngành ngoại thương, để mở rộng thị trường khách hàng, cô đã cực khổ học lại tiếng Anh và từng đọc cuốn tiểu thuyết ấy bằng bản gốc.
Nhân vật chính trong truyện là một đứa trẻ nghèo sống ở khu Đông London. Từ nhỏ phải chịu đói khát, bị ngược đãi, cuối cùng bị đẩy vào con đường trộm cướp, từng vào tù rồi trốn thoát.
Ở Đông London, hiểm nguy và cơ hội luôn đi đôi với nhau. Nhân vật chính lợi dụng những mối làm ăn mờ ám để gây dựng sự nghiệp.
Khi đã phất lên, hắn rửa sạch quá khứ, khoác lớp vỏ quý tộc, bước chân vào giới thượng lưu và mở công ty làm găng tay. Một bước lêи đỉиɦ cao danh vọng.
Cuối cùng, đúng như mạch truyện gốc, nhân vật chính trong tiểu thuyết ấy đã đi trọn một vòng vinh hoa rồi lại rơi xuống vực sâu, trở thành con sâu nhỏ đầu tiên bị nghiền nát dưới gốc cây đại thụ khi nó đổ xuống.
Còn thân xác hiện tại mà Đại Lỵ đang chiếm giữ chỉ là một nhân vật mờ nhạt trong nền truyện, một người qua đường không tên không tuổi.
Bởi vì sau vụ tai nạn của bà nội, cửa hàng tạp hóa bị cả nhà xoay xở rối tung, buôn bán sa sút, không còn đủ tiền đóng học phí cho Daly ở Trường Nữ sinh Stepney.
Cô gái ấy đành phải nghỉ học sớm nửa năm, nhờ hiệu trưởng giới thiệu vào làm nhân viên đánh máy ở bưu điện.
Sau đó, khi bà nội bệnh nặng, cô ấy lại vội vã kết hôn với một đồng nghiệp. Nhưng cuộc hôn nhân ấy không mang lại hạnh phúc.
Ngày ngày cô ấy phải lo toan mọi thứ từ tiền ăn, tiền sữa, quần áo, đến mái nhà dột nát. Chồng cô ấy mỗi khi say lại trút giận bằng những cú đấm, đạp cô ấy ngã từ bức tường này sang bức tường khác.
Cho đến một ngày, khi không thể chịu đựng thêm, Daly đã cầm con dao ăn trên bàn và đâm thẳng vào cổ gã.
Kết cục, cô ấy bị bắt và giam vào nhà tù Newgate.
Tại đó, cô ấy từng có một khoảng thời gian ngắn gặp gỡ với cậu thiếu niên - chính là nhân vật chính của truyện - trong lần đầu hắn bị bắt.
Người phụ nữ trung niên đáng thương ấy, với đôi mắt tuyệt vọng và trái tim cạn kiệt niềm tin, lại vô tình thắp lên trong cậu thiếu niên khao khát được sống. Chính cô đã giúp hắn vượt ngục.
Sau đó, Daly bị kết án tử hình bằng hình thức treo cổ. Khi chết, cô ấy mới chỉ 30 tuổi.
***
Sau khi sắp xếp xong toàn bộ ký ức của cơ thể này, Đại Lỵ nhanh chóng nhận ra bản thân đã xuyên đến một thời điểm còn cách ngày bị xử treo cổ hơn 10 năm.
“Cô” vẫn chưa vào bưu điện làm nhân viên đánh máy, cũng chưa kết hôn.
Hiện tại chính là giai đoạn bước ngoặt: sau khi bà Lisa bị thương, cửa hàng tạp hóa của gia đình rối ren, làm ăn thua lỗ khiến “cô” phải đối mặt với việc nghỉ học sớm.
Từ năm 13 tuổi, cô theo học tại Trường Nữ sinh Stepney ở khu Đông London.
Đối với dân cư sống ở đường Clark, ngôi trường ấy không hề rẻ.
Học phí 10 shilling một tuần, tức khoảng 2 bảng mỗi tháng. Gần bằng nửa tháng tiền thuê nhà, mà vẫn chưa kể đến tiền ăn và tiền sách.
Chương trình học bao gồm chính tả, toán, kế toán sổ sách, tốc ký, hiệu đính, thu phát điện báo; ngoài ra học sinh còn có thể chọn thêm tiếng Pháp, Đức hoặc Tây Ban Nha... toàn những môn thực dụng và hợp thời nhất.
Khóa học kéo dài 3 năm, sau khi tốt nghiệp, trường sẽ giới thiệu học viên đến làm tại các công ty hoặc cơ quan đang cần tuyển nhiều nữ nhân viên văn phòng.
Bà Lisa Nash - người bà nội nắm quyền trong gia đình - hoàn toàn không hề chi số tiền đó một cách vô ích.
Điều bà Lisa mong muốn là sau này “cô” có thể trở thành một người làm việc chỉn chu, có nghề nghiệp ổn định: một nhân viên đánh máy, điện báo viên, lễ tân, hoặc thư ký văn phòng.
Chỉ cần có thể ngồi trong phòng làm việc, không phải lao động tay chân vất vả... với bà Lisa, thế đã là một niềm tự hào lớn rồi.