Chương 1

Cái chết ập đến bất ngờ, nhanh như một lưỡi dao lạnh lẽo rạch ngang giấc mơ.

Ngay khoảnh khắc bị đánh thức, Đại Lỵ vẫn còn đang say ngủ trong khoang hạng nhất.

Để có giấc ngủ sâu, mỗi chuyến bay cô đều phải uống viên melatonin, đeo bịt mắt và nút tai.

Vì thế nên lúc tiếng ồn ào xung quanh dần dần lớn lên, xen lẫn những tiếng la hét kinh hoàng, cô vẫn còn ngái ngủ mà chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đợi đến khi cô gỡ bỏ bịt mắt, cả khoang máy bay đã nghiêng hẳn về một phía.

Hành lý, cốc nước, chăn gối... tất cả lăn nhào dọc lối đi. Cảm giác cận kề cái chết khiến từng dây thần kinh trong cơ thể cô căng như sợi thép.

Giây kế tiếp, chiếc máy bay lao thẳng xuống eo biển. Đại Lỵ không kịp kêu thành tiếng, toàn thân như rơi vào khoảng không vô tận trước khi chìm vào hôn mê.

***

Khi ý thức dần quay lại, đầu Đại Lỵ đau âm ỉ như có ai dùng búa gõ nhẹ từng nhịp trong sọ.

Cô mở mắt, chậm rãi ngồi dậy, ánh nhìn mờ mịt quét quanh bốn phía.

Căn phòng này vô cùng u ám. Mùi gỗ mục và hơi ẩm thối rữa len lỏi trong bầu không khí lạnh giá.

Tấm nệm dưới lưng mỏng dính, chạm tay vào có cảm giác đúng là vải bông thật, nhưng sợi thô cứng và nhám.

Khi cô nhúc nhích, chiếc giường gỗ kêu lên những tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt” khẽ khàng, như than phiền vì bị đánh thức.

Phía trước giường, hai cánh cửa sổ bằng gỗ có sáu ô kính được phủ bởi tấm rèm ren viền xoắn cổ điển.

Trên bậu cửa là một chiếc đèn khí nhỏ bọc chụp thủy tinh, chưa được bật sáng, khiến căn phòng càng thêm tối tăm.

Ngoài cửa sổ, ánh sáng xanh nhạt của rạng đông len vào từ con hẻm hẹp, như một dải lụa mỏng báo hiệu buổi sớm sắp tới.

Đây không phải là bệnh viện.

Một lúc lâu sau, Đại Lỵ mới lấy lại tinh thần.

Rõ ràng, nơi này chẳng còn là thế giới mà cô từng biết nữa.

Cô hoảng hốt cúi đầu, sờ soạng khắp người.

Thân hình gầy gò, mảnh khảnh. Trên người là chiếc váy ngủ dài bằng vải bông có cổ nhăn, đôi tất len cũ kỹ bó chặt chân. Mái tóc dài được buộc bằng ruy-băng thành những lọn xoăn mềm, trên đầu đội chiếc mũ ngủ viền ren thêu hoa.

Tấm chăn bông phủ ngoài đã xẹp lép, không còn chút hơi ấm, gió lạnh len lỏi vào từng khe hở.

Từng chi tiết nhỏ đều khẳng định điều cô đang sợ hãi nghĩ tới.

Đây không phải cơ thể của cô.

Có vẻ sau vụ tai nạn máy bay, cô đã chết rồi xuyên qua, để lại linh hồn lạc lõng ở nước Anh.

Giờ phút này, Đại Lỵ chỉ ngồi thẫn thờ trên chiếc giường gỗ nhỏ, ánh mắt dán lên khung cửa sổ mờ tối, mặc cho vô vàn thông tin vỡ òa trong đầu, xoay cuộn như sóng biển giữa đêm đông.

Đây là ký ức thuộc về một người khác.

Daly Nash.

Cái tên này, phát âm* lên cũng khá giống với tên cô thật.

(*黛莉 = dài lì, nên mình vẫn giữ tên tiếng Trung của nữ 9 để phân biệt trên mặt chữ nhé.)

Thế nhưng, chủ nhân của cơ thể này sinh vào những năm 1860, tại phòng khám Bonshaw ở khu Whitechapel, London.

Cô gái ấy tên Daly Nash, 15 tuổi, sống tại căn nhà số B25 đường Clark, khu Whitechapel, Đông London.

Hiện cô đang học bán trú ở Trường Nữ sinh Stepney. Hôm nay là thứ bảy, ngày nghỉ học.

Đại Lỵ tiếp tục “đọc” trong đầu những mảnh ký ức của cô thiếu nữ này, như đang lật từng trang hồ sơ viết bằng trí nhớ.

Daly sinh ra và lớn lên ở khu Đông, là con gái cả trong nhà, sống cùng cha mẹ và ông bà trong một căn nhà thuê nhỏ, giá 5 bảng một tháng.

Cô ấy còn một em gái tên Penny, hiện đang ngủ trên chiếc giường bên cạnh.

Ký ức trong đầu rất đơn giản: cả gia đình sáu người đều sống nhờ vào những công việc nhỏ ở phía Đông đại đô thị, ngày qua ngày chật vật kiếm từng đồng tiền ít ỏi để tồn tại.

Ông nội Hank và cha Fred đều là người giao sữa. Hai cha con thay nhau đi khắp các con phố để giao hàng cho nhà máy sữa, mỗi ngày chỉ ngủ được sáu đến bảy tiếng.

Mẹ cô, bà Mary, ở nhà làm công việc trông trẻ thuê cho hàng xóm, ngày nào cũng bận bịu với tiếng khóc của mấy đứa nhỏ.

Em gái Penny 10 tuổi, học ở trường miễn phí gần nhà.

Đó là quy định bắt buộc của Bộ Nội vụ: mọi trẻ em trong độ tuổi đến trường phải đi học, không được đi làm thuê. Khu phố nơi họ sống là một trong những nơi bị giám sát nghiêm ngặt nhất.

Còn bà nội Lisa chính là người cầm trịch trong nhà. Bà Lisa mở một tiệm tạp hóa nhỏ, buôn bán lặt vặt, cố gắng kiếm chút khách từ mấy cửa hàng lớn bên kia đường.

Ông bà còn có một cô con gái út - em gái của cha cô - đã lấy chồng là nhân viên đường tàu điện ngầm, mọi người gọi bà ấy là cô Reesie.

Cả nhà đều làm những công việc bình thường, sống một cuộc đời giản dị như bao người khác.

Nguồn thu từ cửa hàng tạp hóa là trụ cột chính của gia đình, đủ để trang trải học phí 10 shilling mỗi tuần cho cô con gái lớn đang học trường nữ sinh.