Trong lúc mải suy nghĩ miên man, Diệp Nại vô thức cầm vòi nước, cứ thế tưới mãi vào một chậu xương rồng.
Bỗng nhiên, bàn tay cô bị ai đó nắm lấy. Bên tai vang lên giọng nói trêu chọc của “công chúa”: “Xương rồng kỵ nước lắm đấy. Em cứ tưới thế này là nó chết úng mất thôi.” Ngay khi cô ấy vừa dứt lời, một hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua cổ Diệp Nại.
“Á!” Diệp Nại giật nảy mình, vội vàng buông vòi nước, đưa tay lên che cổ.
“Công chúa” nheo mắt cười, thích thú dõi theo từng động tác của Diệp Nại. Cô ấy thầm nghĩ, sao Diệp Nại lại có thể đáng yêu đến vậy chứ.
Diệp Nại quay sang nhìn Tang Linh, ánh mắt như muốn van nài “xin đừng dọa em nữa mà”: "Công chúa, sao hôm nay chị lại thức dậy sớm thế ạ?” Còn gần một tiếng nữa mới đến giờ vào học, mọi khi giờ này cô ấy vẫn còn đang cuộn tròn trong chăn ấm, vậy mà hôm nay lại dậy sớm đến lạ.
“Hội Học Sinh có khá nhiều việc cần giải quyết, từ chuyến dã ngoại mùa thu cho đến Lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường sắp tới. Mấy ngày nữa chắc chắn sẽ rất bận, nên chị muốn tranh thủ làm bớt một chút.”
“... À.” Diệp Nại gật gù. Làm hội trưởng Hội Học Sinh quả thực chẳng dễ dàng chút nào!
“Thôi, vậy chị đi đây.”
“Vâng ạ!” Diệp Nại gật đầu lia lịa.
“Không có gì đặc biệt muốn nói với chị sao?”
“Ơ?” Diệp Nại nghiêm túc vắt óc suy nghĩ. Trước đây cô lúc nào cũng lẽo đẽo chạy theo xe đạp của “công chúa”, sau này thì được cô ấy kéo thẳng lên xe ô tô đi cùng. Hiếm khi có lúc nào hai người không kè kè bên nhau. Giờ phút này, Diệp Nại quả thực không biết phải nói gì: "Chị... chị đi đường cẩn thận ạ.” Vừa nói, cô bé còn không quên cúi gập người chào.
Cảnh tượng này thoáng gợi nhớ đến hình ảnh người vợ tiễn chồng đi làm trong mấy bộ phim truyền hình cũ. Tang Linh khẽ kéo Diệp Nại lại gần, trên môi nở nụ cười quyến rũ hút hồn.
“Nào. Chụt.” Cô đặt nhẹ một nụ hôn lên vầng trán Diệp Nại.
Khuôn mặt Diệp Nại bỗng chốc đỏ bừng.
“Đúng là đáng yêu thật đấy.” Tang Linh thầm nghĩ.
...
“Công chúa” dạo này bận tối mắt tối mũi. Trường học gần đây cũng liên tục tổ chức các hoạt động. Mẹ Diệp Nại thường chuẩn bị cơm hộp, nhưng ngay cả buổi trưa “công chúa” cũng chẳng có thời gian ăn. Diệp Nại đã rất lâu rồi không được ăn trưa cùng cô ấy. Ngồi ăn cơm một mình, cô luôn cảm thấy trống trải, có chút lẻ loi.
Hay là ra ngoài ăn vậy, hiếm hoi lắm mới có một ngày trời đẹp thế này.
Diệp Nại không có nhiều bạn bè thân thiết. Cô bé thường xuyên bị “công chúa” giữ rịt bên cạnh, nên thật ra chẳng mấy khi có cơ hội để làm quen bạn mới. Hơn nữa, với tính cách khép kín và gia cảnh không mấy dư dả, Diệp Nại quả thực rất khó tìm được một người bạn tri kỷ ở ngôi trường quý tộc toàn những công tử tiểu thư này. Đằng nào hôm nay cũng ăn một mình, hay là cứ ra ngoài ăn cho thoải mái.