“Kia kìa kìa…” Diệp Nại không nhịn được liếc nhìn vị phó chủ tịch hội học sinh đang ngồi cạnh mình. Cô ấy… cô ấy… Khốn kiếp! Sao cô ấy lại chẳng có chút biểu cảm nào vậy? Khốn kiếp! Đã trôi qua cả một ngày rồi ư? Đã một ngày rồi đấy… Cô ấy thực sự không nghĩ ngợi gì sao?
Khó chịu khó chịu khó chịu! Con Bá Vương Long trong lòng cô cứ thế gầm gừ, khó chịu dâng lên từng chút một.
Này này này! Đừng có giả vờ chết trân như cá mặt đơ nữa! A a a! Mau nói gì đi! Nói gì đi chứ!
Công chúa vội vã trở về biệt thự chính. Dọc đường đi cô liên tục giục tài xế lái nhanh hơn. Vừa về đến biệt thự chính là cô đã lập tức xuống xe.
“Công chúa!”
“Công chúa?”
“Trời ạ! Công chúa? Không phải ngày mai cô mới về sao? Sao lại về sớm thế này?”
Những người hầu trong biệt thự chính ai nấy đều ngạc nhiên bàn tán.
Công chúa vội vàng vọt thẳng đến phòng của Diệp Nại.
“Tiểu Nại! Tiểu Nại!” Cô đẩy cửa phòng, vội vã gọi tên đó bên trong.
Căn phòng trống rỗng, không một bóng người. Người mà cô khao khát được gặp nhất, không có ở trong phòng.
Người đẹp vội vã đóng cửa phòng lại, sau đó lại cuống quýt chạy đến một nơi khác.
“Dì Diệp! Dì Diệp! Sao hôm nay Tiểu Nại lại không có ở biệt thự chính ạ?”
“Công chúa?” Dì Diệp có lẽ cũng là lần đầu tiên thấy công chúa vội vã đến thế này, không khỏi có chút giật mình. Đứng ngây người một lúc, dì ấy mới quay sang cười nói với công chúa: “Thật là, công chúa à, hôm nay là thứ Sáu, Tiểu Nại phải đi học chứ. Giờ này con bé hẳn vẫn còn ở trường học.” Dì ấy nhìn đồng hồ, 3 giờ 50 phút. Giờ này, hẳn là sắp tan học rồi.
“Vậy được, con lập tức đi tìm Tiểu Nại đây.” Cô vội vã rời đi lần nữa.
“Công chúa?” Dì Diệp nhìn công chúa rời đi, vội vàng đuổi theo, vừa đuổi theo vừa gọi với theo: “Công chúa! Giờ này sắp tan học rồi, ở biệt thự chính đợi một lát là được mà...”
“Không sao đâu. Con đi đón Tiểu Nại.”
Đột nhiên, cô khao khát được gặp Tiểu Nại vô cùng, khao khát đến mức không muốn chờ thêm dù chỉ một giây. Chỉ muốn nhanh hơn, nhanh hơn nữa để được nhìn thấy cô ấy.
Cô gái lái xe, hướng thẳng đến Học viện Hoa Anh Đào.
Vừa đúng lúc tan học. Học viện Hoa Anh Đào ào ra rất nhiều học sinh. Hầu hết học sinh đều nhận ra đây là xe của công chúa. Khi đi ngang qua, ai nấy đều dừng lại, mỉm cười và gật đầu về phía chiếc xe.
Công chúa vội vàng xuống xe. Đóng cửa. Sau đó liền cuống quýt chạy về phía lớp của Diệp Nại.
Cô ấy còn ở trong phòng học không? Chắc chắn vẫn còn ở đó chứ? Chắc là chưa đi đâu đúng không?
Nghĩ đến câu nói Diệp Nại đã nói với mình vào buổi tối hôm trước: “... Linh... Em rất nhớ chị...” Cô gái đang chạy vội bỗng cảm thấy có chút căng thẳng, căng thẳng đến mức suýt bật khóc.
Chưa bao giờ, chưa bao giờ cô ấy lại khao khát được gặp Tiểu Nại đến vậy. Cô muốn được gặp Tiểu Nại ngay lập tức.
“Tiểu Nại?” Cô đẩy cửa phòng học. Trong phòng học vẫn còn lác đác vài bạn học chưa về. Công chúa lo lắng tìm kiếm khắp một lượt.
Không có! Không thấy người đó đâu.
“Công chúa? Sao hôm nay cô lại về sớm vậy?” Một bạn học trong phòng không khỏi nghi hoặc hỏi.
“Diệp Nại, Diệp Nại đã về rồi sao?” Tại sao đúng lúc cô khao khát được gặp Tiểu Nại nhất thì lại cố tình không thể nhìn thấy cô ấy chứ?
“Diệp Nại?”
“Hôm nay Diệp Nại không có đi học.”