“Không cần không cần, Linh sẽ mệt lắm.” Diệp Nại vội lắc đầu lia lịa.
“Không sao đâu, tớ chưa từng tham gia bao giờ, thật ra cũng rất muốn thử xem sao.” Nụ cười của cô càng thêm rạng rỡ.
“Thật sao?” Diệp Nại thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Thật.” Tang Linh tiếp tục mỉm cười, nụ cười càng tươi.
“…” Không hiểu sao, Diệp Nại lại có một linh cảm không lành. Là vì sao nhỉ?
“Nếu tâm trạng tốt thì tớ sẽ rất muốn tham gia.” Công chúa cười tủm tỉm.
“A?”
“Tiểu Nại muốn tớ vui vẻ thật nhiều nha.” O(∩∩)O...
Quả, quả nhiên là như vậy sao? Muốn, muốn hy sinh… sắc đẹp đây mà…
“Vậy, vậy thì, vậy thì Linh muốn thế nào mới vui vẻ đây?”
“Tiểu Nại, mai là cuối tuần, đi mua sắm với tớ đi.”
“A?” Chỉ muốn vậy thôi sao? “Được thôi…” Không hiểu sao Diệp Nại lại cảm thấy hơi thất vọng, chẳng lẽ cô là một kẻ tự ngược sao? Lòng cô rối bời.
Công chúa vẫn giữ nụ cười trên môi.
Thế là đến ngày hôm sau.
“Linh, nhất định phải ôm eo đi mua sắm sao?” Kiểu này, cô hơi sợ nhột.
“Đương nhiên rồi, vì như vậy tớ sẽ rất vui mà.”
“…” Vui… Vui thì vui rồi.
Nhưng mà, nhưng có thể đừng sờ mãi không? Nhột lắm…
“Tiểu Nại, tớ muốn ăn kem.”
“A, được, tớ đi mua ngay đây.”
“Tiểu Nại, cậu đút tớ ăn đi.”
“… A, được thôi.”
Hai người tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên trên phố thấy một bé gái cầm hoa hồng bán. Cô bé đang mời chào một cặp đôi tình nhân mua hoa hồng của mình. Nhưng lạ là, cô bé lại không hề đến chào hàng hai người bọn họ.
“Tiểu Nại. Tớ muốn một bông hồng.” Công chúa đột nhiên dừng lại, nói với Diệp Nại.
“A?” Linh, Linh muốn cô đi mua hoa hồng sao? Chuyện này, chuyện này cô không quen chút nào…
“Tiểu Nại, tớ sẽ rất vui đấy.”
“…” Ăn, ăn hϊếp người mà…...(><)...
“Xin lỗi, cháu, cháu muốn một bông hồng.” Nhìn cô gái đỏ mặt đuổi theo cô bé bán hoa đã chạy xa để mua một bông hồng, công chúa đột nhiên cảm thấy vui không tả xiết.
“Linh… Hoa, hoa hồng…”
“Tiểu Nại, khi tặng hoa hồng, cậu phải nói to “Tớ yêu cậu” nhé.”
“…” Không thể nào, không thể nào, không thể nào đâu… Như vậy kỳ quái lắm.
“Tớ tớ tớ tớ tớ…” Diệp Nại cầm bông hồng: “tớ” mãi nửa ngày sau mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt đáng thương nhìn công chúa. “Linh… Cậu có thể đừng, đừng bắt nạt tớ nữa không…”
“…” Không được, không thể kiềm chế được.
“Hết cách rồi…” Công chúa cầm lấy bông hồng từ tay Diệp Nại, hơi thất vọng vì cuối cùng cô ấy cũng không nói ra câu “Tớ yêu cậu”. Nhưng nhìn vẻ mặt đáng thương của Diệp Nại, cô lại không nỡ làm gì nữa. “Bởi vì, tớ thích cậu mà.” Có lẽ là vì quá thích cậu, nên nhìn thấy cậu như vậy, tớ lại muốn trêu chọc một chút.
“A…”
Quả nhiên là rất muốn trêu chọc cô ấy mà. Công chúa cầm hoa hồng, đột nhiên cúi đầu, hôn lén một cái vào má phải Diệp Nại.
Cô gái bị hôn lén mặt đỏ bừng, ngẩn người nhìn cô.
“Tớ tớ tớ tớ tớ… Ai, ai, ai… Cậu…”
“…” Cái vẻ này… Quả nhiên lại càng muốn trêu chọc cô ấy hơn nữa...
Kỳ thực, nếu không thích cậu, nếu không yêu cậu, sao lại có thể để cậu trêu chọc tớ đến mức này? Và sao lại có thể khi bị cậu trêu chọc, tớ vẫn cảm thấy vui vui trong lòng chứ?
Ngập ngừng… Thích cậu, rồi bắt nạt cậu.
Lễ hội trường của Học viện Anh Đào được tổ chức vào tháng Ba, khi hoa anh đào nở rộ khắp nơi. Cứ mỗi độ tháng Ba, khi hoa anh đào khoe sắc khắp Học viện Anh Đào, không chỉ học sinh mà rất nhiều du khách tìm đến danh tiếng cũng đổ về. Đặc biệt vào ngày diễn ra Lễ hội trường, lượng khách đổ về nhiều đến mức chỉ nghĩ thôi cũng đủ rợn người.