“Nhưng, nhưng mà, đây là giữa phố mà…”
“Không sao cả, chúng ta đều là con gái mà.” Công chúa lại nở nụ cười ấm áp đó.
Đã, đã nói là kiểu đó mới không hay mà… Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ! Công chúa đã bị kí©h thí©ɧ gì sao?
“Tiểu Nại à? Nếu Tiểu Nại có thể chủ động một chút thì tốt quá.”
“…”
“Tiếc thật đấy…”
“…” Ghét thật! Ghét ơi là ghét!
“Thật tiếc nuối…”
“…” Đừng có nói thế mà...
Cô gái nhỏ nhắn bỗng nhiên vươn tay, kéo cổ áo của cô gái cao ráo hơn.
Trước mắt bao người, một nụ hôn chớp nhoáng.
“Chụt!!”
Tỷ lệ quay đầu của người đi đường lại tăng vọt.
“…” Đã bảo ở giữa phố không được mà!...(><)...
Công chúa mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thích thú. “Này… Tiểu Nại… Lần tới, nụ hôn có thể kéo dài hơn một chút không?”
“…”
Không đời nào! Tuyệt đối không đời nào đâu! Ghét lắm! Ghét ghê!
......
Sau đó, màn đêm buông xuống… và đến giờ đi ngủ…
Diệp Nại trải chăn ngay ngắn, đứng dậy nhìn Công chúa đang ngồi trên ghế cười nói: “Chăn đã trải xong rồi, Linh. Ngủ ngon nhé.”
“Tiểu Nại hôm nay về sớm quá.” Công chúa có chút tiếc nuối lên tiếng.
“Vì hôm nay có rất nhiều bài tập, vẫn chưa làm xong, cho nên…” Diệp Nại hơi lúng túng giải thích.
“Tiểu Nại mang bài tập đến đây làm đi.” Công chúa nhiệt tình đề nghị.
“Hả?” Diệp Nại ngạc nhiên.
“Bài tập của tớ làm rất giỏi đó nha.” Công chúa gợi ý, ý muốn nói mình có thể giúp cô.
“…” Diệp Nại không nói gì.
Cuối cùng, Diệp Nại vẫn mang bài tập đến thẳng phòng Công chúa.
“Này, Tiểu Nại sau này cứ ở đây làm bài tập nhé.” Công chúa chống tay lên bàn, ôm trọn cô gái đang ngồi ngay ngắn vào lòng, môi ghé sát tai cô thì thầm nhẹ nhàng.
“…Ừm, ân…” Cô gái không quay đầu lại, mặt cô thoáng đỏ.
Công chúa mỉm cười tinh quái. Quả nhiên, vành tai của Diệp Nại đã ửng hồng. Cô hài lòng ngắm nhìn, sau đó vươn lưỡi, nhẹ nhàng liếʍ một cái.
“Nha!” Cô gái trên ghế cứng đờ người, đỏ mặt kêu lên.
Mấy ngày sau…
“Linh, muộn rồi, đi ngủ sớm một chút đi.” Diệp Nại như thường lệ giúp Công chúa trải chăn, mỉm cười nói.
“Hôm nay giáo viên có giao bài tập không? Tiểu Nại hôm nay không cần làm bài tập sao?” Công chúa ngồi trên ghế, đôi mắt cong cong, mỉm cười rạng rỡ. (Người lúc nào cũng lợi dụng quyền lực của Hội học sinh, ra lệnh cho người khác giúp mình làm bài tập đây mà!)
“Hôm nay bài tập đều đã làm xong rồi.” Cô gái nhỏ ngoan ngoãn tự mình làm hết bài tập.
“Vậy thì Tiểu Nại ở lại đây thêm lát nữa đi.”
“Nhưng mà cũng không còn sớm nữa rồi, Linh à, ngày mai còn phải đi học mà.”
“Vậy thì ngủ lại đây đi.” Công chúa thản nhiên nói.
“Hả?” Diệp Nại ngỡ ngàng.
“Được không?”
“…” Diệp Nại đỏ bừng mặt, vội vã chạy ra ngoài.
“…” Công chúa nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, tiếp tục mỉm cười. Như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Quả nhiên, không bao lâu sau, cửa phòng lại bị đẩy ra. Diệp Nại đỏ mặt, mặc một chiếc áo ngủ của mình, bước vào.
“Tớ về nói với mẹ một tiếng rồi.”
“Thế nào?” Công chúa hỏi, giọng điệu đầy mong chờ.
“Ngủ đi.” Diệp Nại nhanh chóng chui vào ổ chăn, dùng chăn che kín đầu. “Linh, ngày mai còn phải đi học đó.”
Công chúa cũng nằm vào. “Tiểu Nại, tớ ôm cậu ngủ nhé, được không?”
Người bên cạnh nhích dần lại, càng lúc càng sát.
Công chúa rất vui vẻ vòng tay ôm lấy eo Diệp Nại.
“Này… Tiểu Nại, ngày mai cũng ngủ ở đây nhé, được không?”
“…”
......
Buổi tối, Công chúa vô cùng cao hứng nhìn Diệp Nại trải giường cho mình. Hôm nay Diệp Nại còn đặc biệt mặc áo ngủ đến để trải giường cho cô nữa chứ.