Chương 16

Nhưng trên thực tế, cuối cùng cô vẫn tham gia.

Đã thế còn bị lôi đến đây, lại còn phải mặc thành cái dạng này nữa chứ...

Cô dùng tay gãi gãi đôi tai không biết là chó hay hồ ly trên đầu mình, rồi lại đưa tay gãi gãi cái đuôi.

Cosplay... Cô chẳng hiểu gì sất...

“Chà! Cậu hợp với vai hồ ly nhỏ này ghê.”

“Tiểu Thiến, cậu tìm cô bé này ở đâu ra vậy? Để cô bé tham gia cùng chúng ta lần này à?”

“Đây không phải người theo đuôi nhỏ của Công chúa sao?”

“Tiểu Thiến, sao cậu lại lôi cả cô ấy đến đây?”

Tô Thiến trong bộ trang phục hoàng tử, nhìn Diệp Nại, cười đầy phong độ: “Cô bé này hợp lắm, đúng không?”

Gì chứ, trêu cô ấy làm gì cơ chứ? Diệp Nại bỗng nhiên cảm thấy như vậy, luôn có cảm giác mình bị kéo vào một rắc rối nào đó. Cứ tiếp tục xem sao vậy.

......

......

“Tiểu Nại?” Vừa về đến nhà, cô đã thấy Công chúa đứng ở cửa. Thấy Diệp Nại trở về, nụ cười dịu dàng nở trên gương mặt xinh đẹp của cô.

“Linh? Sao cậu lại đứng ở ngoài này?”

“Tiểu Nại đi đâu vậy?” Nụ cười vẫn không tắt.

“Bị đàn chị rủ đi chơi cosplay ạ.” Cô hơi bất đắc dĩ nói.

“Cosplay? Hảo chơi sao?”

“Em không thích lắm ạ…”

Nụ cười càng rạng rỡ. “Tiểu Nại…”

“Ai?”

“Em đói bụng rồi.” Cô vươn tay, có chút nghịch ngợm ôm lấy eo Diệp Nại.

Diệp Nại mỉm cười ấm áp. “Gần đây em mới học được món mới từ mẹ, Linh. Em nấu cho cậu ăn nhé.”

“Hảo a.”

Quả nhiên, vẫn là lúc ở bên Công chúa, cô mới cảm thấy vui vẻ nhất.

“Tiểu Nại.” Ăn cơm thời điểm, Công chúa nhìn Diệp Nại, nói: “Sau này còn tham gia nữa không? Cosplay ấy.”

“Ừm…”

“Nếu không thích lắm, sao lại vẫn đi?”

“…Không còn cách nào khác, giờ đã đồng ý rồi, đành phải đi thôi…”

“Vậy phải làm sao đây? Em cũng muốn đi lắm…”

“Nếu Linh muốn đi, vậy cùng đi nhé.”

Công chúa khẽ mỉm cười.

Sự xuất hiện của Công chúa tại địa điểm thi đấu ngay lập tức khiến lượng người xem tăng vọt, số người tụ tập đông hơn bất cứ khi nào trước đây.

Diệp Nại vẫn mặc bộ trang phục không rõ là chó hay hồ ly đó. Cô có chút buồn rầu nhìn Công chúa đang bị một đám người vây quanh.

Quả nhiên, cô ấy vẫn nổi tiếng như vậy.

“Đẹp thật đấy.” Một lực nặng đè xuống vai, Diệp Nại quay đầu lại, Tô Thiến vẫn trong bộ trang phục hoàng tử hôm đó, một tay ôm lấy vai Diệp Nại, với vẻ mặt nửa đùa nửa thật, nhìn cô từ trên cao và cười nói: “Đáng yêu lắm, quả nhiên rất hợp với cậu.” Nói rồi, cô còn dùng miệng cắn nhẹ vào đôi tai trên đầu Diệp Nại.

Công chúa, người ban nãy vẫn đang mỉm cười giữa đám đông, bỗng nhiên nhíu mày lại.

“...” Mọi người đều há hốc mồm.

Ớ… Không thể nào… Công chúa lại nhíu mày?

“Tiểu Nại.” Cô vươn tay, kéo cô gái đang bị trêu ghẹo về phía mình.

Tô Thiến nhìn Công chúa, cười đầy ẩn ý, rồi quay sang nói với Diệp Nại: “Tiểu Nại, cuộc thi sắp bắt đầu rồi đấy. Cần phải vào hậu trường chuẩn bị thôi.”

“Chúng ta không tham gia đâu, Tiểu Nại. Chúng ta về thôi.”

“Hả?” Diệp Nại vẻ mặt khó xử. “Nhưng mà...”

“Làm khó cô ấy như vậy thì có được không? Sẽ khiến người ta ghét đấy…” Tô Thiến đứng cạnh Diệp Nại, khẽ nói một câu.

“...”

“...” Nhìn nhau.

“Vậy thì em cũng muốn tham gia.” Cô đột ngột lên tiếng.

“Ai?”

“Oa! Không thể nào!”

“Trời ơi! Thật vậy ư?”

“Này này! Mọi người nghe thấy không? Công chúa cũng muốn tham gia cuộc thi này đó!”

“Nghe rõ mồn một.”

“Tuyệt vời quá!”

Bộ hóa trang là do Tô Thiến giúp làm. Công chúa đội mái tóc giả màu bạc ánh kim, dài buông xuống đến hông. Cô ấy mặc một bộ trang phục công chúa lộng lẫy màu xanh lam ngọc, cầm một chiếc ô nhỏ xinh. Thật lòng mà nói, Diệp Nại không thể nào hiểu được rốt cuộc Công chúa cosplay nhân vật gì, nhưng mà, cô ấy thật sự rất đẹp, đẹp đến nao lòng.