Chương 10

Cửa phòng học dần dần tụ tập đông người, học sinh các lớp khác đều vây quanh cửa, như đang xem kịch vui.

Nếu cứ tiếp diễn thế này, chắc chắn sẽ đến tai phòng giáo vụ.

“Được rồi.” Tang Linh đỡ Diệp Nại, nhàn nhạt lên tiếng. “Đừng cãi vã ở đây nữa, tất cả đến phòng Hội Học Sinh.”

Chủ tịch Hội Học Sinh như Tang Linh đã nói vậy, Cao Hiểu Tình và Mộc tự nhiên là không dám có ý kiến gì. Huống hồ, cả hai đều không muốn bị người ta coi như động vật trong vườn bách thú mà săm soi.

Hội Học Sinh:

Sau khi cuộc họp kết thúc, Hội Học Sinh đã vắng người, chỉ còn Hạ Mạt và Cốc Vũ ở lại. Bá Vương Long Hạ Mạt lần này khó có được sự yên tĩnh, cô đang giải quyết nốt những công việc còn tồn đọng sau cuộc họp.

Cửa phòng Hội Học Sinh bật mở. Khi nhìn rõ người bước vào, Hạ Mạt vẫn thấy hơi lạ.

“Hả? Đó chẳng phải là tiểu tùy tùng của Công chúa sao? Dạo này hiếm khi thấy cô ấy đi theo Công chúa, tại sao hôm nay lại đột ngột đến Hội Học Sinh? Phía sau còn có hai người đi theo nữa chứ?”

Tang Linh kéo Diệp Nại đến một chiếc ghế, ấn cô ngồi xuống, rồi hướng về phía hai người đang đứng ở cửa nói: “Ngồi xuống đi.” Mộc vội vàng kéo Cao Hiểu Tình ngồi xuống.

Diệp Nại ngồi đối diện Tang Linh, cúi gằm mặt.

“Cốc Vũ, trong Hội Học Sinh còn thuốc không?”

“Vẫn còn một ít, để em đi lấy cho chị.” Cốc Vũ đứng dậy, đi lấy thuốc giúp cô.

Hạ Mạt ngồi đó, thấy lạ. Chẳng phải Công chúa vẫn luôn rất ghét cái cô tiểu tùy tùng đó sao? Mà giờ nhìn lại, mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy.

Tang Linh quay đầu nhìn Cao Hiểu Tình đang ngồi trước mặt. “Tại sao lại đánh nhau?”

Cao Hiểu Tình không trả lời, thay vào đó là cậu nam sinh ngồi cạnh cô ta, với vẻ mặt căng thẳng lên tiếng. “Thật sự xin lỗi, dù sao thì, xin lỗi.”

Tang Linh vẫn giữ nụ cười dịu dàng đặc trưng. “Mộc, anh chắc chắn biết chuyện gì đó, phải không?”

“Em...” Mộc nghẹn họng.

Tang Linh quay đầu, nhìn cô gái nhỏ đang cúi gằm mặt nhà mình. “Tiểu Nại...” Cô ghé sát người lại, ở bên tai Diệp Nại, hạ giọng đầy vẻ ám muội, cố ý vô tình phả từng hơi thở mềm mại vào vành tai Diệp Nại.

“... Linh! Cậu có đói không? Tớ vốn đã chuẩn bị hộp cơm rồi! Là cô ta đã ném hộp cơm của tớ xuống đất. Giờ làm lại cũng không kịp nữa rồi!” Diệp Nại rõ ràng vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình đã làm gì khiến Cao Hiểu Tình không vui, cô chỉ nhớ rõ cuộc ẩu đả giữa cô và Cao Hiểu Tình bắt đầu từ chuyện cái hộp cơm.

Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Hộp cơm? Tự mình đi quyến rũ bạn trai người khác, còn bày ra bộ mặt vô tội! Tôi vừa nhìn thấy cái bản mặt này của cô là đã thấy giả tạo rồi!”

“Quyến rũ? Bạn trai?” Diệp Nại vẫn chưa hiểu rõ.

Ánh mắt Tang Linh chuyển sang Mộc, người ngồi cạnh Cao Hiểu Tình.

“Chuyện gì vậy?”

Mộc lộ rõ vẻ mệt mỏi. “Hiểu Tình, em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa đây? Em thật sự để tâm chuyện này đến vậy sao?”

“Đúng vậy!” Giọng Cao Hiểu Tình đột nhiên cao vυ"t lên rất nhiều. “Em chính là để ý! Rất để ý!” Cô ta chỉ thẳng vào Diệp Nại. “Anh căn bản là chưa từng quên cô ta, phải không? Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ những điều tốt đẹp của cô ta.”

Diệp Nại dường như đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cô không khỏi thầm bổ sung thêm một câu trong lòng. “Không thể nào, rõ ràng người bị đá là tớ mà... Dù nguyên nhân là do Tang Linh thì phải...”