Một tia cảm xúc lướt qua mắt Diệp Thần, sau đó anh cười trêu chọc đối phương: "Tôi cứ tưởng cậu tự tin lắm chứ."
Cố Cẩn nhếch mép, có chút tự giễu: "Nhưng cuộc sống này quá tệ rồi, không phải sao?"
Diệp Thần không đáp, Cố Cẩn cũng chẳng bận tâm, cậu đổi giọng nói tiếp: "Nhưng nghĩ nhiều cũng vô dụng thà cứ sống cho tốt ở hiện tại còn hơn."
Lần này, nụ cười của cậu thoáng vẻ bất cần.
Đó có lẽ không phải là bất cần, mà là một thứ gì đó khác.
Diệp Thần siết nhẹ vô lăng.
"Không ngờ có ngày lại nghe được những lời này từ miệng cậu, đây là gì đây? Cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp thời kỳ nổi loạn rồi à?"
"Cút."
"Nhưng mà cậu nói đúng."
"Đó là đương nhiên."
Cố Cẩn nói xong câu đó thì im lặng, Diệp Thần cũng không giục cậu.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, người đang cúi trên xe anh buông tay xuống, nụ cười trên môi lại thay đổi.
Nụ cười lần này, anh thấy được sự chân thành hiếm có ở Cố Cẩn.
"Cuối cùng tôi muốn nói pháo hoa rất đẹp. Là một món quà sinh nhật, tôi rất thích."
"Cảm ơn cậu."
Nói xong, Cố Cẩn liền quay người đi, bước chân có phần vội vã chẳng biết là vì ngượng hay thật sự có việc gấp.
Diệp Thần không vội lái xe đi ngay. Anh dõi mắt nhìn theo Cố Cẩn móc chìa khóa, mở cửa, bước vào nhà cho đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại.
Cố Cẩn lẽ nào về bản chất là một thanh niên thẳng thắn và lạc quan thời nay? Một phỏng đoán chợt lóe lên trong đầu Diệp Thần.
Anh nhớ lại những lời cậu vừa nói.
Nghĩ nhiều cũng vô ích thà cứ sống cho tốt ở hiện tại còn hơn.
Tuy trên thực tế, Cố Cẩn là kẻ lân la quán bar, rượu chè, thuốc lá, game gủng chẳng thiếu thứ gì nhưng những lời cậu nói quả thật không sai.
Thậm chí, khi đặt những lời này bên cạnh lối sống thực tế của Cố Cẩn, Diệp Thần bất giác nảy ra một suy nghĩ. Ngay cả một người như Cố Cẩn còn biết phải trân trọng hiện tại, tại sao mình lại không thể ngày nào cũng hừng hực khí thế, lúc nào cũng trong trạng thái "full máu" cơ chứ?.
Anh bị chính suy nghĩ của mình chọc cười, bất giác bật cười mấy tiếng.
Cười xong, anh gác tay lên vô lăng, úp mặt vào trong, nhắm mắt lại để mặc cho dòng suy nghĩ miên man trôi đi.
Trong mắt người ngoài, anh vẫn luôn sống một cuộc đời đâu ra đấy. Từ các mối quan hệ xã giao cho đến công việc, tất cả đều được duy trì ở mức tốt, thậm chí là xuất sắc.
Dù ở thế giới trước, hay ở thế giới này cũng vậy.