"Tổ cha nhà cậu."
Cuộc đối thoại có xu hướng ngày càng đi xa, Diệp Thần kéo chủ đề về lại câu hỏi ban đầu: "Tại sao lại không thích trẻ con?"
Vừa dứt lời, một cơn gió lạnh thổi tới luồn thẳng vào trong cổ áo.
Diệp Thần kéo chặt khăn quàng trên cổ, tiện tay đút luôn vào túi áo.
Bên cạnh không có tiếng đáp lại, có lẽ đối phương cũng đang sắp xếp ngôn từ.
Trong không trung, hơi thở của anh hóa thành một làn khói trắng từ từ bay lên rồi lại chầm chậm tan biến.
Trời bắt đầu lạnh thật rồi nhỉ, Diệp Thần thầm nghĩ.
Sau đó, anh lên tiếng, nói ra vài suy ngẫm của mình về vấn đề này.
"Có vài đứa trẻ tôi cũng không thích, ví dụ như mấy đứa quá nghịch, không nghe lời, quá ích kỷ."
"Nhưng tôi nghĩ đó không phải là lý do cậu ghét trẻ con."
Cố Cẩn không nói gì, không đồng tình cũng chẳng phản đối.
Diệp Thần bèn nói tiếp.
"Là vì trẻ con quá yếu đuối sao?"
Một đứa trẻ không thể bảo vệ bất cứ thứ gì gần như cũng chẳng có chút sức lực nào để tự vệ.
Khi đồ vật bên cạnh bị phá hỏng, nó rất khó đòi lại công bằng cũng không thể sửa lại thứ đã vỡ.
Khi người thân bị bắt nạt, nó xông lên, xác suất cao cũng chỉ khiến bản thân bị thương, cuối cùng vừa không bảo vệ được mình, lại chẳng bảo vệ nổi người mình muốn bảo vệ.
Hồi nhỏ Cố Cẩn hẳn cũng đã trải qua nhiều chuyện và Diệp Thần cũng từng nếm trải cảm giác này rất nhiều lần.
Thật ra, so với việc ghét trẻ con, anh chỉ không thích chính bản thân mình lúc bất lực trước mọi chuyện mà thôi.
Người bên cạnh "ừ" một tiếng, hẳn tỏ ý đồng tình rồi lại im bặt.
Diệp Thần lại hà một hơi ra không trung, lần này, làn hơi thở bung ra như vô vàn sợi lông vũ, chúng kết lại thành đôi cánh mang theo chính nó bay vυ"t lên trời cao.
"Trời trở lạnh rồi nhỉ."
"Ừm."
Hai người tiếp tục dạo bước trong công viên, không ai nói thêm lời nào.
Đi được nửa đường, Diệp Thần đột nhiên lên tiếng.
"Câu vừa rồi nghe có sến súa quá không?"
"?"
"Cái lý do không thích trẻ con là vì chúng quá yếu đuối ấy."
"..."
Cố Cẩn không kịp phản ứng trước câu cảm thán đột ngột này, nhất thời không biết trả lời sao.
Diệp Thần cũng không vội, cứ thong thả chờ đợi.
"Không phải yếu đuối về mặt thể chất, nhưng cũng bao gồm cả nó. Nói sao nhỉ, chính là... Chậc, mà đây chẳng phải là do cậu nói ra à? Sao cuối cùng lại bắt tôi giải thích?"
"Ôi chà, bị cậu phát hiện ra điểm mù rồi. Hết dễ lừa như trước rồi nhỉ."
"Muốn ăn đòn à?"
Chẳng hiểu sao cuộc trò chuyện của hai người lúc nào cũng có thể lái sang cái hướng này, Diệp Thần tỏ vẻ mình không hề biết, đồng thời tha thiết khẳng định sự vô tội của bản thân.