Chương 50

Pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm, mãi cho đến khi hai người bước xuống khỏi vòng đu quay mà chưa có dấu hiệu dừng lại.

Như muốn khắc ghi dấu ấn của riêng mình lên khắp bầu trời.

Diệp Thần và Cố Cẩn sánh vai bước đi.

Vì có pháo hoa, dòng người mỗi lúc một đông, tiếng nói cười bàn tán cũng rộn rã hơn. Những thanh âm ấy vang vọng bên tai nhưng Diệp Thần lại không hề thấy ồn ào.

Lũ trẻ con cười chạy qua chạy lại khắp nơi, trong lúc di chuyển, một cậu bé vô tình đâm sầm vào chân anh.

Cậu bé loạng choạng ngã về sau, Diệp Thần đã cúi người xuống đỡ lấy ngay khi cậu sắp té: "Lần sau cẩn thận một chút nhé."

"Cháu cảm ơn chú ạ, ban nãy cho cháu xin lỗi." Cậu bé ngượng ngùng cười với anh rồi quay người chạy đi tìm bạn.

Diệp Thần đứng thẳng dậy, phát hiện người bên cạnh đang nhìn mình chằm chằm: "Sao thế? Cố Cẩn."

Đối phương dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, thay vào đó lại hỏi anh một câu: "Anh có thích trẻ con không?"

Tuy không hiểu tại sao lại bị hỏi chuyện này nhưng Diệp Thần vẫn suy nghĩ một lát.

Thích hay không thích trẻ con nhỉ? Nghĩ kỹ lại cũng chẳng ra.

Dù là trước đây hay bây giờ, anh chưa từng tiếp xúc nhiều với trẻ con, lần duy nhất có lẽ khi họ cùng là bạn đồng trang lứa.

Quãng thời gian đó, anh gần như chỉ đến trường. Xung quanh có những bạn học khiến anh chán ghét, những kẻ không biết phân biệt đúng sai phải trái, vừa ích kỷ lại vừa vô tri. Nhưng cũng có những người bạn tràn đầy thiện ý, sẵn lòng đối xử chân thành với người khác.

Trong lòng anh cũng không rõ rốt cuộc ác ý mà mình phải nhận nhiều hơn hay thiện ý mà mình được đón nhận nhiều hơn.

Nhưng về bản chất, con người ta phần lớn vẫn hướng về ánh sáng và trốn tránh bóng tối.

Những suy nghĩ này chỉ lướt qua trong đầu anh.

Trước mắt Diệp Thần, anh thấy cậu bé vừa va vào mình đã chạy về với bố mẹ, sau đó vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt đám bạn.

"Tôi thích những đứa trẻ ngoan ngoãn, lương thiện."

Dứt lời, Diệp Thần ném câu hỏi ngược lại: "Còn cậu thì sao? Có thích trẻ con không?"

"Không thích."

Cố Cẩn đáp nhanh và dứt khoát đến mức khiến Diệp Thần có chút kinh ngạc, thậm chí chẳng hiểu sao lại thấy hơi buồn cười.

Nghĩ vậy, cậu bật cười thật, để rồi nhận lại một câu chất vấn có phần hờn dỗi: "Cậu cười cái gì?"

Diệp Thần xua tay, tiếng cười vẫn không sao dứt được. Mãi đến khi bình tĩnh lại, cậu mới nói ra suy nghĩ của mình.

"Sao lại không thích? Vì đồng loại nên đẩy nhau à?"

"Cậu nói cái gì thế... Đệt! Cậu đang nói tôi giống trẻ con đấy à?"

"Cái này là tự cậu nói nhé."

"Rõ ràng cậu mới giống thì có! Cái đứa ba tuổi ban ngày ngồi xổm dưới đất diễn sâu còn bịa chuyện không biết là ai đâu."

"Ừa, tôi cũng không biết nữa."