Chương 7

Mạnh Sơ Ngưng cười mỉm coi như đáp lại.

Đi qua hành lang văn phòng, Khương Tiểu Nghị căng thẳng hai má ửng hồng, chỉ biết máy móc cong môi để giữ bình tĩnh. Nếu biết nhiệm vụ giao cơm sẽ phải đi một vòng quanh tầng làm việc của Tập đoàn YN, Khương Tiểu Nghị thà bị trừ 100.000 còn hơn.

“Vào đi.” Mạnh Sơ Ngưng đẩy cửa văn phòng, một không gian làm việc sáng sủa, sạch sẽ hiện ra trước mắt.

Khương Tiểu Nghị vội vàng đi theo, trợ lý Thẩm Linh mỉm cười hỏi: “Mạnh tổng, có cần tôi pha hai ly Americano không ạ?”

Khi Thẩm Linh nhìn thấy Mạnh tổng dẫn Khương Tiểu Nghị cùng xuất hiện, cô ta đã không nhịn được gào thét trong lòng.

Vừa mới lọt hố “Sơ Nghị”, chính chủ đã cùng nhau xuất hiện trước mặt bạn để phát đường, ai mà hiểu cho được.

Mạnh Sơ Ngưng ân cần hỏi: “Có cần thêm mấy viên đường không?”

Không thêm đường, không thêm đường, không thấy nhân viên trước mặt chị ngọt đến độ khóe môi sắp cong lên tận trời rồi sao. Dựa theo kinh nghiệm ship CP của Khương Tiểu Nghị, khóe môi đang cong lên của Thẩm Linh lúc này cho thấy cô ta đang ship cô và Mạnh Sơ Ngưng.

Khương Tiểu Nghị vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu.”

Thẩm Linh đi ra ngoài, Khương Tiểu Nghị đóng chặt cửa văn phòng rồi quay người lại, thấy Mạnh Sơ Ngưng hơi nhướng mày cười: “Cô rất căng thẳng?”

Sao mà không căng thẳng cho được, bị tất cả nhân viên của Tập đoàn YN nhìn chằm chằm, căng thẳng chết đi được.

Khương Tiểu Nghị cố gắng bình tĩnh lại, cúi đầu: “Chị gái, cảm ơn chị hôm qua đã lên tiếng giúp tôi trên Weibo.”

“Chạy đến đây chỉ để cảm ơn tôi?”

“Vâng.”

Mạnh Sơ Ngưng cụp mắt nhìn hộp cơm trong lòng cô: “Trong tay ôm gì thế?”

“Cái này...” Khương Tiểu Nghị hơi lúng túng không muốn lấy ra, nhưng để hoàn thành nhiệm vụ, cô đành đỏ mặt đặt hộp cơm lên bàn làm việc của Mạnh Sơ Ngưng.

“Bữa trưa tôi mang cho chị.” Khương Tiểu Nghị chậm rãi mở nắp hộp: “Với trình độ nấu nướng của tôi thì chỉ làm được đến thế này thôi.”

Vẻ mặt khó xử của Khương Tiểu Nghị khiến Mạnh Sơ Ngưng tưởng rằng đó là món ăn đen tối khó nuốt nào đó.

Nhưng khi mở ra, cô ấy lại thấy một hộp cơm ít béo có màu sắc bắt mắt, dinh dưỡng cân bằng.

Trên cùng có một lớp cà chua bi thái lát xếp thành hình trái tim.

Mạnh Sơ Ngưng nghi hoặc nhìn Khương Tiểu Nghị: “Đây là?”

“Cái, cái này...” Khương Tiểu Nghị lắp bắp bịa lý do: “Đây là trái tim yêu thương, xếp cho đẹp mắt thôi.”

Vừa hay Thẩm Linh gõ cửa bước vào, cẩn thận đặt hai ly Americano xuống, liếc thấy trái tim trong hộp cơm, khóe miệng lại không nhịn được cong lên.

Toang cmnr.

Khương Tiểu Nghị cảm thấy không thể giải thích rõ được nữa.

Hệ thống PP: [Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, điểm thưởng nằm phẳng đã được phát.]

Tốt quá!

“Chị gái, nếu chị không thích ăn thì có thể vứt đi, không sao đâu.” Khương Tiểu Nghị chuẩn bị lặng lẽ thu lại hộp cơm của mình, Mạnh Sơ Ngưng liền giơ tay nắm cổ tay cô.

“Tôi ăn thử xem.”

Ngón tay Mạnh Sơ Ngưng mảnh khảnh, trắng nõn, khi lòng bàn tay ấm áp áp vào da thịt, Khương Tiểu Nghị bất giác muốn rút tay về.

Nhưng Khương Tiểu Nghị không dám, đợi đến khi Mạnh Sơ Ngưng nhanh chóng buông tay, Khương Tiểu Nghị lặng lẽ xoa xoa cổ tay hơi tê.

Dạo gần đây Mạnh Sơ Ngưng ăn không ngon miệng, không ăn được gì nhiều, nhưng khi nhìn thấy hộp cơm Khương Tiểu Nghị làm, dạ dày cô ấy lại kêu lên một tiếng.

Mạnh Sơ Ngưng cắn một miếng tôm, thịt tôm tươi mềm, nước sốt đậm đà, hương vị hoàn toàn khác món tôm luộc cô ấy từng ăn trước đây.

Khương Tiểu Nghị mong đợi nhìn phản ứng của Mạnh Sơ Ngưng, cô đã tìm hiểu trước rằng Mạnh Sơ Ngưng thích ăn cay.

Mạnh Sơ Ngưng từ từ thưởng thức, Khương Tiểu Nghị nhất thời nhìn đến ngây người, sau khi ăn vài miếng, môi của Mạnh Sơ Ngưng trở nên đỏ hơn, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếʍ qua khiến nó trở nên ẩm ướt, mềm mại.

Không biết có phải do cay không mà hai má trắng nõn của Mạnh Sơ Ngưng hơi ửng hồng.

Mạnh Sơ Ngưng ngẩng đầu lên thấy Khương Tiểu Nghị đang ngẩn ngơ nhìn mình, không nhịn được cố ý trêu cô: “Đẹp không?”

“Chị đẹp lắm.” Khương Tiểu Nghị vừa thành thật vừa biết khen người khác, nhưng phản xạ lại chậm, khen xong mới nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào chị gái đại lão một lúc lâu.

“Tôi xin lỗi.” Khương Tiểu Nghị lại cúi đầu chào một lần nữa, nơi này không nên ở lâu: “Chị gái, tôi đi đây.”

Nhiệm vụ đã hoàn thành, Khương Tiểu Nghị muốn biến mất ngay lập tức khỏi mắt Mạnh Sơ Ngưng. Cửa văn phòng vừa mở ra, Mạnh Sơ Ngưng đã gọi cô lại.

“Đợi một chút.”

Khương Tiểu Nghị xịt keo tại chỗ, không biết nên đóng cửa lại hay cứ đứng yên không nhúc nhích.

Mạnh Sơ Ngưng bước tới, đầy ẩn ý nói với cô: “Ngày mai cũng đến đây, được không?”

Khương Tiểu Nghị ngơ ngác.

Khương Tiểu Nghị: “???”

Ba dấu chấm hỏi còn chưa kịp hiện lên, Mạnh Sơ Ngưng đã nói tiếp: “Cầm cả hộp cơm nữa.”

Chị gái đại lão thích món ăn cô làm sao?