Khương Tiểu Nghị chuẩn bị tuyệt vọng: [Tình hình bây giờ, tao có thể nhịn không chạy trốn đã là dũng cảm lắm rồi, làm sao có thể chủ động đi tìm đường chết được.]
Hệ thống PP: [Cảnh cáo 100.000 đấy nhé.]
Khương Tiểu Nghị sắp nghiến nát răng: [Nhiệm vụ hôm nay đã mở khóa rồi mà, sao lại còn nữa?]
Hệ thống PP: [Ký chủ chưa hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, PP không thể báo cáo được (xoa xoa tay)]
Mày là một cái hệ thống mà còn giả bộ dễ thương cái gì?
Khương Tiểu Nghị đấu tranh nửa giây, sớm biết sẽ mất tiền tiết kiệm theo cách này, thà quyên góp hết trong đêm từ thiện còn hơn.
Khương Tiểu Nghị vừa thầm thuyết phục bản thân, vừa căng thẳng chờ đợi Mạnh Sơ Ngưng đi ngang qua mình.
Nhưng làm sao có thể ôm Mạnh Sơ Ngưng trước mặt bao nhiêu người thế này!
Khoảng cách ngày càng gần, Mạnh Sơ Ngưng vô tình liếc nhìn cô một cái.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, đầu gối Khương Tiểu Nghị lập tức mềm nhũn.
Chị gái đại lão sắp đi qua trước mặt cô, Khương Tiểu Nghị lấy hết can đảm mở lời: “Chị, chị gái...”
Vừa cất tiếng, Khương Tiểu Nghị đã thầm cắn lưỡi, đây là cái giọng điệu lấy lòng của kẻ bị bỏ rơi sau một đêm, cố gắng níu kéo cái gì vậy chứ.
Gần như ngay lập tức, tất cả mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn ánh mắt dò xét về phía cô, Lục Khê không dám tin nhìn Khương Tiểu Nghị.
Mạnh Sơ Ngưng dừng bước, đuôi mắt cong lên nhìn cô, đợi vài giây không thấy Khương Tiểu Nghị lên tiếng, Mạnh Sơ Ngưng liền đi về phía cô: “Sao?”
Ngửi thấy mùi hương vải thiều quen thuộc trên người chị gái đại lão, Khương Tiểu Nghị nới lỏng đôi môi đang mím chặt, nhẹ nhàng nói: “Chị gái, gặp được chị tôi vui lắm.”
Trước tiên cứ khách sáo chào hỏi một câu thì không sai được.
“Vậy sao?” Mạnh Sơ Ngưng cười nhẹ: “Gặp tôi còn vui hơn cả gặp Cảnh Nghênh và Lê Thu Nặc?”
Qua cửa kính xoay, Mạnh Sơ Ngưng đã thấy Khương Tiểu Nghị cười toe toét với Cảnh Nghênh và Lê Thu Nặc, hai người đó đã đi xa mà Khương Tiểu Nghị vẫn còn đầy lưu luyến nhìn theo bóng lưng họ.
Hoàn toàn khác bộ dạng con thú nhỏ đáng thương đang run rẩy trước mặt mình hiện tại.
Khương Tiểu Nghị hơi mở to mắt: “Cá… cái gì ạ?”
Chị gái đại lão đã thấy bộ dạng mê ship CP của cô rồi.
Á á á, xấu hổ chết mất, vậy bây giờ cô có cần phải tỏ ra phấn khích như khi gặp CP không, thế thì Mạnh Sơ Ngưng mới tin là cô thực sự vui mừng.
Nhưng ở trước mặt chị gái đại lão, cô thực sự không làm được.
Để hoàn thành nhiệm vụ, Khương Tiểu Nghị từ từ cong môi cười tỉnh như ruồi, dứt khoát hỏi: “Tôi rất ngưỡng mộ chị, có thể ôm chị một cái được không ạ?”
Lý do thật nực cười, Khương Tiểu Nghị đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối, bỗng nhiên Mạnh Sơ Ngưng tiến lại gần, hai tay ôm eo cô, nhẹ nhàng cho cô một cái ôm.
Khương Tiểu Nghị nghe thấy Mạnh Sơ Ngưng nói bên tai: “Sáng nay đã định đồng ý với cô rồi, tại cô chạy nhanh quá thôi.”
“Cái gì?” Khương Tiểu Nghị còn chưa kịp phản ứng, Mạnh Sơ Ngưng đã buông cô ra và nói: “Thử vai cho tốt.”
Khương Tiểu Nghị ngẩn người: “Cảm ơn, chị gái.”
Chị gái đại lão vừa đi, Khương Tiểu Nghị lập tức thả lỏng, hệ thống PP nhảy ra: [Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ chiếm đoạt hôm nay, điểm thưởng nằm phẳng đã được cộng vào tài khoản rồi nhé.]
Khương Tiểu Nghị theo phản xạ nhìn vào số dư tài khoản: [510.000? Hoàn thành nhiệm vụ chỉ được thưởng 10.000 thôi á?]
Hệ thống PP: [Tích tiểu thành đại mà, hẹn gặp lại ngày mai nhé.]
[Ai thèm hẹn gặp mày ngày mai chứ.] Khương Tiểu Nghị bực bội tắt điện thoại, nhiệm vụ thất bại trừ 100.000, nhiệm vụ hoàn thành mới thưởng 10.000, gọi hệ thống PP làm gì, gọi là “Bóc lột P” thì đúng hơn.
Lục Khê kéo tay áo Khương Tiểu Nghị: “Cô quen Mạnh Sơ Ngưng sao?”
Chỉ là người lạ từng ngủ chung một giường, Khương Tiểu Nghị tuyệt vọng lắc đầu: “Không quen.”
“Vậy cô không muốn sống nữa sao?” Trái tim nhỏ bé của Lục Khê vẫn còn đập thình thịch: “Điên rồi hay sao mà đi bắt chuyện?”
Khương Tiểu Nghị bịa đại một lý do: “Bởi vì tôi muốn tạo mối quan hệ.”
Tưởng rằng cô muốn đi cửa sau để có được vai nữ thứ ba, Lục Khê lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo cho cô: “Cô có biết bao nhiêu nghệ sĩ cố gắng tạo mối quan hệ với Mạnh Sơ Ngưng đã bị phong sát rồi không?”
Khương Tiểu Nghị nghe Lục Khê bẻ ngón tay kể chi tiết.
“Đủ 20 người đấy, tất cả đều là những ngôi sao hôm qua còn đang hoạt động trên màn ảnh, ngày hôm sau đã có thông báo phong sát toàn mạng.”
Lục Khê nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi vẫn còn thấy run chân: “Tiểu Nghị, sau này cô tuyệt đối đừng chủ động trêu chọc Mạnh Sơ Ngưng, làm một diễn viên vô danh nhỏ bé cũng tốt lắm rồi, còn hơn là bị phong sát.”
Nghe những lời này từ miệng Lục Khê, Khương Tiểu Nghị hoàn toàn mất hết hy vọng vào cuộc sống.
...
Tầng 30 khu văn phòng của tập đoàn YN.
Mạnh Sơ Ngưng từ trường quay thử vai trở về, khi đi ngang qua bàn làm việc của trợ lý Thẩm Linh, cô ấy liếc thấy một cảnh tượng quen thuộc trên màn hình máy tính.