Mạnh Sơ Ngưng quay đầu lại: “Sao?”
Có nhân viên phục vụ đi ngang qua, Khương Tiểu Nghị sợ người khác nhìn thấy nên buông tay ra, đợi nhân viên đi xa rồi mới nhắm mắt làm liều: “Muốn sưởi ấm tay cho chị.”
“Cái gì?” Mạnh Sơ Ngưng xịt keo.
“Có thể sưởi ấm tay cho chị…” Mặt Khương Tiểu Nghị đỏ sắp bốc khói, khó khăn lặp lại một lần nữa, xấu hổ quá đi.
Mạnh Sơ Ngưng nắm chặt lòng bàn tay, cố nén khoé môi.
Khương Tiểu Nghị đang lấy lòng mình sao?
Nhận ra mình không vui rồi?
Mạnh Sơ Ngưng ngồi lại sát vào Khương Tiểu Nghị hỏi: “Đồng nghiệp thì không được, nhưng tôi thì có thể sao?”
Cô ấy muốn xác định rằng trong lòng Khương Tiểu Nghị, cô ấy khác đồng nghiệp.
“Vâng vâng.” Khương Tiểu Nghị đâu còn khả năng suy nghĩ nữa, chỉ muốn chị gái đại lão mau sờ mình một cái để hoàn thành nhiệm vụ.
Mạnh Sơ Ngưng cười mỉm: “Tôi biết rồi Tiểu Nghị.”
“Hả?” Khương Tiểu Nghị ngước mặt lên, chị gái đại lão biết cái gì, vậy có còn sưởi ấm tay nữa không?
Cô đã đồng ý rồi, sao Mạnh Sơ Ngưng còn không hành động, hay là cô phải làm rõ ràng hơn một chút, chủ động vén áo lên.
“Cũng không còn sớm nữa, về đi.” Mạnh Sơ Ngưng nhìn cô: “Nhớ mang bữa sáng về ăn đấy.”
“Chị định đi sao?” Giọng Khương Tiểu Nghị cao lên, nhận ra mình hơi kích động, lại cười nhẹ nhàng: “Chị gái, chị định đi sao?”
Mạnh Sơ Ngưng trả lời tin nhắn công việc xong xuôi rồi nói: “Chín giờ có một cuộc họp công việc phải mở.”
Bây giờ là tám giờ rưỡi, từ Giải trí Xuân Phong đến Tập đoàn YN mất khoảng mười lăm phút, tranh thủ thời gian bị sờ một chút chắc sẽ không làm lỡ công việc của Mạnh Sơ Ngưng.
“Vậy còn sờ… không, còn sưởi ấm tay không?” Khương Tiểu Nghị cảm thấy mình đã dùng hết tất cả can đảm, đang trên bờ vực từ bỏ, Mạnh Sơ Ngưng lại nghiêng người tới gần, ép cô vào góc ghế.
Khương Tiểu Nghị không còn đường lui, lưng ép vào sofa mềm, tầm mắt buộc phải ngước lên, trước mắt là cái nhìn dò xét của Mạnh Sơ Ngưng.
Mạnh Sơ Ngưng vịn eo cô, hỏi: “Tại sao nhất định phải để tôi sờ?”
Không phải chứ, sao chị gái đại lão lại thẳng thắn thế này.
Vừa rồi còn nói là sưởi ấm, sao cô ấy lại đổi sưởi ấm thành sờ rồi.
Vốn dĩ Khương Tiểu Nghị đã đủ căng thẳng, lần này suýt ngừng thở, lý do nghĩ ra trong lúc thiếu oxy cũng vô cùng vụng về.
“Muốn hỏi chị một chút, tôi, tôi… đường cong cơ bụng gần đây tôi luyện có đạt chuẩn không?” Khương Tiểu Nghị vẫn luôn duy trì quản lý vóc dáng, tuy lười biếng nhưng với tư cách là một ngôi sao nhỏ, cô rất quan tâm đến vóc dáng của mình.
Khương Tiểu Nghị đỏ mặt chủ động, không biết đáng yêu đến nhường nào.
Ánh mắt Mạnh Sơ Ngưng dời đến đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô: “Nếu đã vậy, để tôi kiểm tra một chút nhé?”
Lẹ cái.
Đánh nhanh thắng nhanh.
Khương Tiểu Nghị gật đầu chờ đợi bàn tay của Mạnh Sơ Ngưng chạm vào.
Vạt áo được vén lên, một bàn tay mềm mại quấn lấy eo cô.
Mạnh Sơ Ngưng hỏi bên tai cô: “Một tuần luyện mấy lần?”
“Năm, năm lần.” Giọng Khương Tiểu Nghị run rẩy, cảm nhận được bàn tay kia không phải chỉ chạm vào trong giây lát, mà là dùng những đầu ngón tay mơn trớn để miêu tả đường cong cơ bụng của cô.
Mạnh Sơ Ngưng: “Tự luyện một mình?”
“Vâng, vâng.” Khương Tiểu Nghị cố gắng phân tán sự chú ý của mình, tìm một vài chuyện khác để nói: “Tôi ở nhà một mình… ở nhà sẽ tập yoga, thỉnh thoảng buổi sáng sẽ đi chạy bộ, cuối tuần sẽ đến phòng gym dưới lầu…”
Khương Tiểu Nghị gần như đã khai báo hết lịch trình của mình, nhưng vẫn chưa nghe thấy âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
Mạnh Sơ Ngưng quyến luyến không rời vóc dáng của Khương Tiểu Nghị: “Có rảnh không, có thể dạy tôi không?”
“Có thể.” Khương Tiểu Nghị hít sâu một hơi, rốt cuộc hệ thống có ở đó không vậy?
Mạnh Sơ Ngưng tiếp tục hỏi: “Có thể đến nhà cô dạy tôi không?”
“Có thể.” Khương Tiểu Nghị nản lòng, có phải hệ thống đang trêu mình không?
Cái gì cũng nói có thể.
Mạnh Sơ Ngưng được đằng chân lân đằng đầu: “Có thể sờ thêm năm phút nữa không?”
“Có thể.” Khương Tiểu Nghị miệng nhanh hơn não, lúc sực tỉnh mới nhận ra mình vừa đồng ý một chuyện vô lý cỡ nào.
“Tôi không, không…”
Mạnh Sơ Ngưng tiếp tục khám phá: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Khương Tiểu Nghị cắn cắn môi.
Suy nghĩ của hệ thống không lẽ cũng là năm phút chứ.
Bàn tay ấm áp mềm mại của chị gái đại lão nhẹ nhàng lướt qua eo bụng như đang chạm vào một món đồ quý giá không dám dùng sức.
Rõ ràng không hề có hành động trêu chọc vượt mức, nhưng Khương Tiểu Nghị lại cảm thấy cơ thể dần dần nóng lên.
“Chị gái…”
Tim Khương Tiểu Nghị đập nhanh hơn, cô nắm tay Mạnh Sơ Ngưng qua lớp áo.
Cổ tay của Mạnh Sơ Ngưng rất nhỏ, nắm trong lòng bàn tay sợ hơi dùng sức một chút là sẽ làm gãy mất.
Khương Tiểu Nghị điều hòa lại nhịp tim rồi mới buông tay: “Tiếp, tiếp tục…”
Bàn tay mềm mại của Mạnh Sơ Ngưng từ từ vuốt ve dưới lớp áo như thể đang khơi lên một ngọn lửa.