Chương 23

Phần eo bên là vị trí đặc biệt nhạy cảm của Khương Tiểu Nghị, cô hơi sợ bị người khác chạm vào eo, cho nên vừa rồi lúc Châu Đế giỡn với mình, Khương Tiểu Nghị mới né tránh.

Tay bôi thuốc của Mạnh Sơ Ngưng vừa chậm vừa nhẹ, lòng bàn tay cô ấy ấn vào vùng da bầm tím của cô rồi xoa nhẹ để thuốc mỡ thẩm thấu tốt hơn.

Khương Tiểu Nghị cắn môi dưới, hơi đổ mồ hôi: “Được chưa?”

Nếu còn xoa nữa thì cô không chịu nổi mất, từ eo bên đến sống lưng đồng loạt tê rần.

Cuối cùng Mạnh Sơ Ngưng cũng dừng lại: “Được rồi.”

Khương Tiểu Nghị vội vàng kéo vạt áo xuống: “Cảm ơn chị.”

Sau khi ổn định lại tâm trạng căng thẳng, Khương Tiểu Nghị quay người lại nói: “Thật ra chị gái, chị không cần phải tự trách đâu, tôi không sao thật mà.”

Từ lúc ở bãi đậu xe Khương Tiểu Nghị đã nhận ra Mạnh Sơ Ngưng cảm thấy là do mình nên mới khiến cô bị thương, vì vậy mới bỏ cả công việc để mang thuốc đến cho cô.

“Ừm.” Mạnh Sơ Ngưng thản nhiên dặn dò: “Tuýp thuốc này bôi ba lần một ngày, hai ba ngày là hết đau thôi.”

“Tôi nhớ rồi.” Để Mạnh Sơ Ngưng ngưng tự trách, Khương Tiểu Nghị vội cất thuốc đi: “Chị gái, có phải đã làm lỡ dở công việc của chị không?”

Tâm trạng của Mạnh Sơ Ngưng không được tốt lắm, Khương Tiểu Nghị hơi bối rối không biết tại sao: “Hay là bây giờ tôi xin nghỉ phép để đưa chị về nhé?”

“Bình thường cô và đồng nghiệp cứ đối xử với nhau như vậy sao?”

Mạnh Sơ Ngưng đột nhiên lảng sang chuyện khác, Khương Tiểu Nghị không kịp phản ứng.

Ngẫm nghĩ vài giây, Khương Tiểu Nghị nhớ lại những lời nói đùa của Châu Đế ở văn phòng như dùng cơ bụng để sưởi ấm tay.

“Cô ấy đùa với tôi thôi.”

Bình thường ở công ty Khương Tiểu Nghị rất được yêu mến, quan hệ đồng nghiệp cũng tốt, mọi người đều rất quý cô và thích giỡn với cô.

“Vậy tôi cũng có thể đùa với cô không?”

Mạnh Sơ Ngưng cụp mắt: “Dùng cơ bụng của cô để sưởi ấm tay tôi?”

Câu nói này thốt ra từ miệng chị gái đại lão có chút rợn người, Khương Tiểu Nghị co người vào góc ghế: “Tôi, tôi không có sưởi ấm tay cho đồng nghiệp thật đâu…”

Ý là Khương Tiểu Nghị có nguyên tắc của riêng mình, đùa thì đùa, giỡn thì giỡn, Khương Tiểu Nghị sẽ tự giác né tránh những tiếp xúc thân thể quá mức thân mật.

Mục đích ban đầu của Mạnh Sơ Ngưng là muốn thăm dò mức độ giỡn của Khương Tiểu Nghị với đồng nghiệp, biết được Khương Tiểu Nghị nói không để đồng nghiệp chạm vào, đôi mày nhíu chặt của cô ấy mới từ từ giãn ra.

Mạnh Sơ Ngưng áp lại gần cô một chút: “Tôi không phải đồng nghiệp của cô, vậy cô có thể sưởi ấm cho tôi không?”

Chị gái đại lão này có ý gì vậy?

Bàn tay đặt trên đùi của Khương Tiểu Nghị từ từ nắm chặt lại, nếu nói không cho thì liệu Mạnh Sơ Ngưng có giận không, từ nãy đến giờ sắc mặt cô ấy đã không tốt rồi, trông rất không vui.

Nhưng mà không vui thì tại sao lại muốn dùng bụng của mình để sưởi ấm tay chứ?

Khương Tiểu Nghị bị Mạnh Sơ Ngưng chặn ở giữa ghế, muốn đi cũng không đi được.

Thấy Khương Tiểu Nghị sợ thế này, lòng Mạnh Sơ Ngưng chùng xuống một nửa, lúc sờ vào eo của Khương Tiểu Nghị có cảm giác rất tuyệt, cô ấy muốn thử xem bụng có tuyệt như vậy không.

Tuy nhiên, nếu Khương Tiểu Nghị không muốn, Mạnh Sơ Ngưng cũng không định tiếp tục.

Ngay khi Khương Tiểu Nghị đang run rẩy, hệ thống PP nhiều chuyện lập tức nhảy ra hỗ trợ: [Nhiệm vụ ngẫu nhiên, nhiệm vụ ngẫu nhiên, để Mạnh Sơ Ngưng sờ cơ bụng… không, là sưởi ấm một chút, có thể nhận được phần thưởng nằm phẳng 30.000.]

Khương Tiểu Nghị bị sốc: [Mày thừa nước đυ.c thả câu hả! Sao lại nhảy ra vào lúc này!]

Hệ thống PP: [Nghĩ cho kỹ nhé, đây là 30.000 đấy, bằng ba ngày làm nhiệm vụ của cô đó.]

Khương Tiểu Nghị cực kỳ nghi ngờ: [Có phải mày cố ý không?]

Hệ thống PP: [Tôi cố ý chỗ nào, cho cô tiền mà còn không cảm ơn tôi.]

Khương Tiểu Nghị sắp sụp đổ: [Tại sao lại là tao? Hay nói cách khác, tại sao đối tượng chiếm đoạt nhất định phải là Mạnh Sơ Ngưng?]

Hệ thống PP: [Không phải cô muốn có một chị gái dịu dàng sao? Tôi đang thỏa mãn nguyện vọng của cô đấy thôi.]

Khương Tiểu Nghị: [Nhưng tao đâu có muốn theo cách này?]

Hệ thống PP: [Ai bảo cô chậm tiêu như vậy?]

Khương Tiểu Nghị nhíu mày: [Có ý gì?]

Hệ thống PP không thể tiết lộ: [Chính là ý cô có phúc mà không biết hưởng đó, được rồi tôi đi đây, có hoàn thành nhiệm vụ hay không thì cô tự suy nghĩ kỹ đi nhé.]

Thời gian Khương Tiểu Nghị và hệ thống PP trò chuyện trôi qua trong nháy mắt, Mạnh Sơ Ngưng đã đứng dậy định đi.

“Chị gái.”

Ngón tay Khương Tiểu Nghị níu tay áo cô ấy, hạ quyết tâm, đây là 30.000 đó, nhiệm vụ ngày mai, ngày kia, ngày kìa cô hoàn toàn có thể không cần làm nữa, nghĩ vậy cũng khá hời.

Chỉ bị sờ một cái là kiếm được tiền, sao mà lỗ được.

Được chị gái đại lão sờ lại càng không lỗ.

Chỉ là nghe sao mà cứ kỳ kỳ.