“Vậy thì tốt, bây giờ là lúc cô phấn đấu cho sự nghiệp, yêu đương ảnh hưởng lớn lắm đấy.” Nguyễn Phong coi Khương Tiểu Nghị như cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Giải trí Xuân Phong, bao nhiêu năm qua, bà ta đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa được Khương Tiểu Nghị lên vị trí tuyến mười tám.
“Bây giờ cô cứ đóng phim cho tốt, bộ phim tiếp theo sẽ hợp tác với Cảnh Nghênh và Lê Thu Nặc, cơ hội khó có được biết bao, cô là hy vọng của Giải trí Xuân Phong, đừng dồn tâm trí vào những nơi không đúng đắn.” Nguyễn Phong vỗ vai Khương Tiểu Nghị: “Biết chưa?”
Bị ép phải đứng ra gánh vác, Khương Tiểu Nghị miễn cưỡng gật đầu: “Tôi biết rồi sếp.”
Cuộc họp buổi sáng kết thúc.
Nguyễn Phong cùng Lợi Lệ thảo luận về việc dẫn dắt Giải trí Xuân Phong khai phá lĩnh vực livestream.
Khương Tiểu Nghị chưa ăn sáng nên hơi đói, ra ngoài văn phòng tìm chút gì đó để ăn.
Châu Đế đi theo, tò mò hỏi: “Tiểu Nghị, cô nói xem tôi có hợp làm nữ streamer không?”
Châu Đế trông tiểu thư khuê các, bình thường thích trang điểm, nghiên cứu cách ăn mặc, biết đâu lại rất hợp.
Khương Tiểu Nghị đề nghị: “Hay cô thử xem?”
“Làm nữ streamer toàn là mấy nữ bồ tát eo thon ngực khủng, phải như Lợi Lệ mới được.” Châu Đế nhìn lại mình rồi lại nhìn Khương Tiểu Nghị: “Tiểu Nghị, tôi thấy vóc dáng của cô thật không tệ, có cơ bụng số 11 không?”
Khương Tiểu Nghị chọn không trả lời câu hỏi của cô ta.
“Ây da.” Châu Đế xoa xoa tay, đổi giọng nhanh như chớp: “Lạnh quá đi.”
“Lạnh á?” Khương Tiểu Nghị không cảm nhận được.
“Có nữ bồ tát tốt bụng nào dùng cơ bụng số 11 37 độ sưởi ấm tay cho tôi không?” Châu Đế từ từ dời tầm mắt xuống vùng bụng của Khương Tiểu Nghị.
Lại là chiêu trò.
Khương Tiểu Nghị đè chặt vạt áo: “Nếu lạnh thì cô tắt điều hòa đi.”
“Tôi lạnh, nhưng người khác thì nóng, tôi không thể ích kỷ như vậy được, Tiểu Nghị cô cũng đừng ích kỷ thế chứ, cho tôi sờ cơ bụng số 11 một chút đi mà.” Châu Đế vừa nói vừa tiến lại gần giỡn với Khương Tiểu Nghị, làm ra vẻ muốn vén áo cô lên để sưởi ấm tay.
“Cô đừng qua đây.” Khương Tiểu Nghị lùi lại liên tục để né tránh, không cẩn thận va vào một vòng tay mềm mại.
Không khí lập tức trở nên yên tĩnh.
Khương Tiểu Nghị quay đầu lại.
“Chị gái?”
Mặt Mạnh Sơ Ngưng lạnh như tiền, còn lạnh hơn cả điều hòa trong phòng.
Sau khi nhìn thấy Mạnh Sơ Ngưng, mắt Châu Đế trợn tròn, còn tưởng mình đang nằm chiêm bao.
Sao tổng tài của Tập đoàn YN lại đến Giải trí Xuân Phong, lại còn quen biết Khương Tiểu Nghị.
Chỉ là lúc này ánh mắt của Mạnh tổng nhìn cô ta không được thân thiện cho lắm.
Còn bàn tay vừa rồi của Mạnh tổng đặt trên eo Khương Tiểu Nghị như thể đang tuyên thệ chủ quyền.
Lúc nãy giỡn hơi quá, va phải sau lưng, chỗ bị va chạm đau âm ỉ.
Khương Tiểu Nghị hơi nhíu mày: “Chị gái, sao chị lại đến đây?”
Mạnh Sơ Ngưng buông cô ra, nói ngắn gọn: “Tìm cô.”
Mắt Châu Đế trợn to nữa.
Khương Tiểu Nghị cảm thấy tiêu rồi, Châu Đế lại sắp buôn chuyện rồi.
“Vậy ra ngoài nói chuyện.” Khương Tiểu Nghị giơ tay “suỵt” với Châu Đế: “Đừng nghĩ lung tung, cũng đừng nói bậy trong công ty.”
Khí chất của Mạnh tổng quá mạnh, cho Châu Đế mười lá gan cũng không dám nói bậy.
Tránh xa tầm mắt của Châu Đế, Khương Tiểu Nghị đưa Mạnh Sơ Ngưng đến một quán cà phê gần đó.
Vách ngăn giữa các bàn ngồi có tính riêng tư, không sợ bị người khác nhìn thấy.
Khương Tiểu Nghị ngồi đối diện Mạnh Sơ Ngưng: “Chị gái, chị tìm tôi có chuyện gì?”
Không phải họ vừa mới chia tay sao?
“Mang cho cô ít thuốc hoạt huyết tan bầm, thêm bữa sáng.” Mạnh Sơ Ngưng đưa đồ trong tay cho Khương Tiểu Nghị.
“Hả?” Khương Tiểu Nghị ngạc nhiên, Mạnh Sơ Ngưng cố tình đến đây chỉ vì chuyện này.
Mạnh Sơ Ngưng hỏi: “Eo còn đau không?”
“Không đau.”
“Thật sao?”
“...” Khương Tiểu Nghị xìu xuống: “Hơi hơi.”
Một lúc sau, Mạnh Sơ Ngưng ngồi sang phía đối diện, mở một tuýp thuốc mỡ nói: “Kéo áo lên tôi xem.”
Khương Tiểu Nghị lại “hả” một tiếng: “Không, không cần đâu, tôi về tự...”
“Kéo lên.” Giọng của Mạnh Sơ Ngưng mang theo hơi lạnh không cho phép từ chối, Khương Tiểu Nghị không dám nói thêm một chữ “không” nào nữa, quay người đi vén vạt áo lên.
Không gian trong quán cà phê yên tĩnh, hương cà phê đậm đà lan tỏa.
Khương Tiểu Nghị bối rối vén vạt áo lên để lộ một khoảng eo nhỏ trắng nõn, sáng mắt.
Không dám vén lên quá nhiều, chỉ vừa đủ để lộ phần bị va chạm, Khương Tiểu Nghị lập tức dừng lại.
Phần eo bên phải có một vết bầm nhỏ, trông có vẻ hơi nghiêm trọng.
Cú va chạm lúc đó không hề nhẹ.
Mạnh Sơ Ngưng dùng thân mình che cho Khương Tiểu Nghị để người khác không nhìn thấy, cô ấy nặn một ít thuốc mỡ ra rồi xoa tan trong lòng bàn tay, ngay sau đó áp lên vùng eo của Khương Tiểu Nghị.
“…” Khương Tiểu Nghị bất giác ưỡn eo.
Mạnh Sơ Ngưng dừng lại một chút: “Đau?”
Khương Tiểu Nghị cụp mắt lắc đầu, không đau.
Chỉ là tay của Mạnh Sơ Ngưng đột nhiên nắm eo cô khiến cô căng thẳng.