Chương 19

“Vâng.”

Mạnh Sơ Ngưng đã nói vậy, Khương Tiểu Nghị yên tâm đi vào phòng tắm.

Thấy người đã đóng cửa đi rửa mặt, Mạnh Phàm Ngọc nhìn sang Mạnh Sơ Ngưng, cười nói: “Có bạn gái hồi nào vậy?”

Mạnh Sơ Ngưng không trả lời mà đánh trống lảng: “Hôm nay ăn sáng món gì?”

“Nói cho chị nghe đi, có phải là cô bé mà em từng nhắc với chị không? Tên Khương Tiểu Nghị?”

Mạnh Sơ Ngưng “ừm” một tiếng.

“Cuối cùng cũng cua được rồi?” Mạnh Phàm Ngọc khoanh tay tán thưởng: “Tiểu Nghị trông xinh thật đấy, mắt nhìn của em không tệ.”

Cục bột nhỏ cũng hùa theo: “Cô nhỏ xinh đẹp.”

Mạnh Phàm Ngọc khen bé cưng: “Mắt nhìn của Đoàn Đoàn cũng tốt lắm nha.”

Mạnh Phàm Ngọc nhớ lại cảnh tượng trong phòng ngủ vừa rồi, nhắc nhở: “Nhưng em đối xử với người ta tốt một chút, đừng quá đáng quá, sáng sớm đã bắt nạt người ta rồi.”

Mạnh Sơ Ngưng oan ức ngước mắt lên: “Sao em có thể bắt nạt cô ấy?”

“Sao lại không, chị thấy hết rồi.” Mạnh Phàm Ngọc cảm thấy em gái mình bao nhiêu năm không có bạn gái, đời sống tình cảm trống rỗng, là vì mặt cô ấy quá lạnh, tính cách quá mạnh mẽ, cần phải sửa đổi.

“Sáng sớm đã phạt người ta, em đừng có dọa người ta chạy mất đấy.”

“Em...” Sao Mạnh Sơ Ngưng lại không biết, cô ấy đã phạt Khương Tiểu Nghị hồi nào?

Khương Tiểu Nghị đi xuống, nắm chặt điện thoại căng thẳng lên tiếng: “Chào buổi sáng.”

Hai chị gái và một cục bột sữa cùng nhìn về phía cô, Khương Tiểu Nghị toát mồ hôi đầm đìa, người hướng nội chỉ muốn trốn khỏi hiện trường.

“Tiểu Nghị, qua đây ăn sáng.” Mạnh Phàm Ngọc thân mật kéo tay Khương Tiểu Nghị nói: “Sơ Ngưng lần đầu đưa người về nhà, đừng căng thẳng.”

Câu nói này nghe quen quá.

Đây không phải là tình tiết thường xuất hiện trong tiểu thuyết của Tô Cửu Nguyệt sao?

Tổng tài lần đầu đưa người về nhà, đã lâu không thấy tổng tài cười vui như vậy.

Chân Khương Tiểu Nghị mềm nhũn, cô lại là người phụ nữ đầu tiên được Mạnh Sơ Ngưng đưa về nhà.

Không phải chứ.

Nghĩ gì vậy, cô đến đây là để dạy Mạnh Sơ Ngưng làm bữa ăn ít béo, chứ không phải đến với tư cách bạn gái.

Không thể nán lại nhà của Mạnh Sơ Ngưng lâu được nữa, Khương Tiểu Nghị nhận được tin nhắn của Lục Khê liền nói: “Chị gái, bây giờ tôi phải đi rồi, người đại diện đến đón tôi.”

Mạnh Sơ Ngưng đang rót nước cho Khương Tiểu Nghị thì khựng lại: “Không ăn sáng sao?”

“Không ăn nữa ạ, người đại diện mang cho tôi rồi.” Khương Tiểu Nghị nói lời tạm biệt với họ.

Cục bột nhỏ chớp đôi mắt to trong veo, lưu luyến nói: “Tạm biệt cô nhỏ.”

Khương Tiểu Nghị: “... Tạm biệt.”

Lúc Mạnh Phàm Ngọc đi tới, Khương Tiểu Nghị đã rời đi, cô ta chọc vào người Mạnh Sơ Ngưng: “Em lại dọa người ta chạy mất rồi hả?”

Ánh mắt Mạnh Sơ Ngưng đuổi theo, Khương Tiểu Nghị như một con thỏ nhỏ hoảng sợ, phía sau có mãnh thú đuổi theo, vội vã chạy rời khỏi Luyến Thủy Loan.

Mạnh Sơ Ngưng không khỏi tự hoài nghi: “Em đáng sợ đến thế sao?”

Mười phút sau, con thỏ nhỏ đó lại quay trở lại theo đường cũ, vẫy tay với cô ấy qua cửa sổ sát đất.

“Tiểu Nghị?”

Mạnh Sơ Ngưng đẩy cửa đi ra, Khương Tiểu Nghị thở hổn hển, đôi môi ẩm ướt mím lại, vì chạy bộ nên hai má đỏ bừng, trông hơi quyến rũ.

“Chị...” Khương Tiểu Nghị như thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, bước lại gần Mạnh Sơ Ngưng thêm một bước.

Khoảng cách được kéo lại gần vô hạn, Mạnh Sơ Ngưng nhìn hàng mi run rẩy không ngừng của cô, như muốn nói lại thôi.

Mạnh Sơ Ngưng nhẹ giọng lo sẽ dọa người khác: “Muốn nói gì?”

“Chị gái, tuy yêu cầu này của tôi có hơi quá đáng, không, là rất quá đáng.” Khương Tiểu Nghị vừa nhắm mắt vừa nói, hoàn toàn không dám nhìn vào mặt Mạnh Sơ Ngưng.

“Chị gái, chị có thể đưa tôi đi làm không ?”

“Chỉ có chuyện này thôi sao?” Mạnh Sơ Ngưng thấy cô căng thẳng như vậy, còn tưởng là yêu cầu quá đáng gì đó.

Khương Tiểu Nghị gật đầu.

Đương nhiên không chỉ có chuyện này, Khương Tiểu Nghị vừa chạy ra khỏi Luyến Thủy Loan, hệ thống PP đã giao cho cô nhiệm vụ hôm nay.

... Bị Mạnh Sơ Ngưng kabedon trên xe.

Nhiệm vụ lố bịch làm sao.

Kabedon tường thì thôi đi, tại sao nhất định phải là kabedon trên xe, mà còn là người bị kabedon.

Nhưng vì không muốn mất 100.000 tệ, Khương Tiểu Nghị đành phải quay trở lại.

Mạnh Sơ Ngưng nhìn ra phía sau cô: “Người đại diện của cô đâu?”

“Cô ấy có việc đột xuất, không đến nữa.”

“Được, tôi đi lấy xe.”

Khương Tiểu Nghị gật đầu lia lịa, phải có xe trước thì mới bị kabedon trên xe được.

Mạnh Sơ Ngưng lái chiếc xe sang màu đen từ gara ra, hạ cửa kính xuống: “Tiểu Nghị, lên xe đi.”

Ở trong xe thì kabedon kiểu gì đây.

Khương Tiểu Nghị ngồi vào ghế phụ, không nghĩ ra được tư thế để hoàn thành nhiệm vụ, suy nghĩ bay lung tung, tay nắm dây an toàn nhưng không tìm được vị trí chính xác.

“Ở đây này.” Mạnh Sơ Ngưng nghiêng người qua, bàn tay mềm mại nắm tay cô dẫn đến chỗ cắm dây an toàn.

Hương thơm dịu dàng phả vào mặt, lưng Khương Tiểu Nghị vô thức dựa sát vào ghế, trong tầm mắt là góc nghiêng của Mạnh Sơ Ngưng.