Chương 18

Một con cá mặn tuyến mười tám không tiền bị ép buộc trói buộc với hệ thống nhiệm vụ, không hoàn thành nhiệm vụ còn bị trừ đi số dư tài khoản ít ỏi của bản thân.

Khương Tiểu Nghị có thể không cần mạng, nhưng tuyệt đối không thể không có tiền.

Nhưng sau âm thanh “ting tong”, không nghe thấy thông báo phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ được chuyển vào tài khoản.

Hệ thống PP tinh nghịch nói: [Bởi vì tôi còn chưa công bố nhiệm vụ hôm nay.]

Khương Tiểu Nghị: [Vậy vừa rồi mày bảo tao trả lời câu hỏi của chị gái, không phải là nhiệm vụ sao?]

Hệ thống PP: [Tôi chỉ nói vậy thôi.]

Khương Tiểu Nghị tức điên: [Mày nói cái gì?]

Hệ thống PP vô tội: [Tôi có nói đó là nhiệm vụ đâu.]

Thôi bỏ đi, bây giờ không có thời gian để hơn thua với hệ thống.

“Tôi, tôi...” Khương Tiểu Nghị đưa tay phải ra trước mặt Mạnh Sơ Ngưng sám hối: “Chị gái, chị đánh tôi đi, chỉ cần chị có thể nguôi giận.”

Một tay Mạnh Sơ Ngưng chống đầu, hứng thú nhìn cô, cười cười vừa định lên tiếng thì cửa phòng ngủ đột nhiên bị người khác mở ra.

“Sơ Ngưng à, nước nóng dưới lầu sao lại hỏng rồi, hôm qua vẫn còn tốt mà...” Mạnh Phàm Ngọc bắt gặp cảnh tượng trong phòng ngủ, vội vàng đóng cửa phòng lại, giọng điệu bay bổng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi nhé, hai đứa cứ tiếp tục.”

Khương Tiểu Nghị quỳ hai chân trên giường, đưa tay ra với dáng vẻ chuẩn bị bị phạt, quá dễ gây hiểu lầm.

Mạnh Sơ Ngưng: “Đó là chị của tôi.”

“Vậy có phải chị ấy đã hiểu lầm gì rồi không, tôi, tôi ra ngoài giải thích.” Khương Tiểu Nghị xuống giường xỏ dép vội vàng chạy ra ngoài.

“Chậm thôi, đừng vội.” Mạnh Sơ Ngưng tựa vào gối, khóe môi nở nụ cười.

Tối qua không biết làm thế nào lại ngủ trong lòng Khương Tiểu Nghị, lại ngủ rất ngon, cả đêm không tỉnh giấc, sáng dậy còn được Khương Tiểu Nghị nắm trong lòng bàn tay, cảm giác này cũng khá tốt.

Khương Tiểu Nghị chạy ra ngoài trước tiên về phòng cho khách thay lại quần áo của mình, khi định qua giải thích với chị của Mạnh Sơ Ngưng thì một cục bột nhỏ màu hồng phấn đã bám vào chân cô.

Cục bột nhỏ chỉ cao đến đầu gối cô, gương mặt nhỏ ngước lên ngọt ngào gọi: “Cô nhỏ.”

“Cô, cô nhỏ?” Khương Tiểu Nghị cúi người, đưa tay véo má cục bột nhỏ, ém giọng: “Bé đang gọi ai vậy?”

Cục bột nhỏ chớp chớp đôi mắt to, nhìn thấy người phía sau Khương Tiểu Nghị, lập tức dang tay chạy tới, vừa chạy vừa gọi: “Cô nhỏ.”

Mạnh Sơ Ngưng ôm chầm lấy cục bột nhỏ hôn một cái: “Ngoan quá đi bé cưng.”

Bàn tay nhỏ của cục bột nhỏ chỉ vào Khương Tiểu Nghị: “Cô nhỏ.”

Mạnh Sơ Ngưng không phản bác, chỉ nhìn Khương Tiểu Nghị rồi cười nhẹ.

“Tôi, tôi không phải.” Khương Tiểu Nghị xua tay, không biết phải giải thích thế nào với một đứa trẻ răng còn chưa mọc đủ, cô không phải là cô nhỏ nha.

“Cô nhỏ ôm ôm.” Cục bột nhỏ giang tay về phía Khương Tiểu Nghị, một đôi mắt long lanh mong đợi nhìn cô.

Ôm thì cũng được, nhưng cục bột nhỏ ơi bé đừng gọi lung tung nữa nhé.

“Ôm ôm.” Khương Tiểu Nghị chưa từng bế trẻ con, đưa tay ra định bế đứa trẻ qua, kết quả là ôm phải cánh tay của Mạnh Sơ Ngưng không rút ra được.

Mạnh Sơ Ngưng động đậy cánh tay: “Tiểu Nghị, cô ôm trúng tôi rồi.”

“Xin lỗi chị, tôi chưa từng bế trẻ con.” Khương Tiểu Nghị căng cứng tại chỗ, không dám động đậy, sợ lỡ tay làm rớt đứa bé.

Cục bột nhỏ bị kẹp giữa hai người vui vẻ vỗ tay: “Cô út và cô nhỏ ôm nhau.”

“Bé cưng, tôi không phải là cô nhỏ.” Khương Tiểu Nghị nghiêm túc giải thích với cục bột nhỏ, cô không biết sao một đứa trẻ lại hiểu nhiều chuyện như vậy.

Cục bột nhỏ bĩu môi làm nũng: “Chính là...”

Đứa trẻ quá mềm, vừa làm nũng là Khương Tiểu Nghị cũng hết cách với nó, đành phải cầu cứu Mạnh Sơ Ngưng: “Chị gái, chị giải thích với bé một chút đi...”

“Được, lát nữa tôi sẽ giải thích với bé.” Sao Mạnh Sơ Ngưng có thể giải thích được, bây giờ cô ấy chỉ muốn khen nó thật thông minh.

“Đoàn Đoàn, mau xuống đi.” Mạnh Phàm Ngọc qua bế cục bột nhỏ đi, cục bột nhỏ phồng má: “Con muốn cô nhỏ.”

Mạnh Phàm Ngọc chấm ngón tay vào chóp mũi cục bột nhỏ, cười nói: “Phải gọi là chị gái.”

Rồi nói với Khương Tiểu Nghị: “Xin lỗi nhé, trẻ con không hiểu chuyện.”

Có người giải thích với đứa trẻ là tốt rồi, Khương Tiểu Nghị an tâm thở phào: “Không sao ạ.”

Trời ơi, cô nhỏ không phải là vai cô có thể đóng được đâu.

Sáng nay xúc phạm đến chị gái đại lão, cơn giận còn chưa nguôi, bây giờ lại thêm tội nữa.

“Sơ Ngưng, gọi bạn gái của em xuống ăn sáng đi.” Mạnh Phàm Ngọc ở dưới lầu gọi với lên Mạnh Sơ Ngưng, giọng nói vừa hay bị Khương Tiểu Nghị nghe thấy.

Không phải.

Không phải vừa rồi đã giải thích rõ ràng rồi sao?

Cô không phải là cô nhỏ, hiển nhiên cũng không phải là bạn gái.

“Chị gái, tôi xuống dưới giải thích.” Đầu Khương Tiểu Nghị to ra, chắc chắn đã bị chị của Mạnh Sơ Ngưng hiểu lầm.

Mạnh Sơ Ngưng đưa đồ dùng vệ sinh cá nhân mới cho Khương Tiểu Nghị: “Không cần, đi rửa mặt trước đi, tôi sẽ giải thích với chị ấy.”