Nếu Khương Tiểu Nghị đã chủ động đề nghị, Mạnh Sơ Ngưng vui vẻ chấp nhận: “Vậy làm phiền cô.”
“Không phiền, không phiền.” Khương Tiểu Nghị rất vui vẻ, bước theo sau vào phòng ngủ của Mạnh Sơ Ngưng.
Phòng ngủ của chị gái đại lão hoàn toàn khác những gì Khương Tiểu Nghị tưởng tượng.
Cô cứ ngỡ phòng ngủ của một tổng tài như Mạnh Sơ Ngưng sẽ theo phong cách lạnh lùng, hóa ra hoàn toàn không phải, mà là tông màu ấm áp ôn hoà.
Khương Tiểu Nghị ôm gối ngồi trên thảm: “Chị cứ ngủ đi, đợi chị ngủ rồi tôi sẽ ra ngoài.”
Nói xong không nhịn được ngáp một cái, khóe mắt ẩm ướt của Khương Tiểu Nghị cong nhẹ: “Tôi không buồn ngủ.”
Trông thật ngoan ngoãn.
Mạnh Sơ Ngưng nằm nghiêng trên giường, nhìn góc nghiêng đang gà gật của Khương Tiểu Nghị.
Miệng thì nói không buồn ngủ, nhưng thực tế chỉ vài giây sau đã gật gà gật gù.
Mạnh Sơ Ngưng không nhịn được cười, nhẹ nhàng gọi cô: “Tiểu Nghị?”
“Ừm...” Khương Tiểu Nghị mắt nhắm hờ, cằm tựa lên gối lẩm bẩm: “Tôi chưa ngủ đâu chị...”
Mạnh Sơ Ngưng “ừm” một tiếng: “Dưới đất không thoải mái, cô lên đây nằm cùng tôi được không?”
Giọng nói dỗ dành người khác có một sức hấp dẫn kỳ lạ, Khương Tiểu Nghị buồn ngủ đến cực điểm, không còn khả năng suy nghĩ, thấy chị gái dịu dàng đưa tay về phía mình, cô không do dự đưa tay qua, nghiêng người ngủ thϊếp đi trên chiếc giường mềm mại.
Khương Tiểu Nghị ôm gối nằm nghiêng quay lưng về phía cô ấy, Mạnh Sơ Ngưng nằm bên cạnh cô.
Đến gần mới phát hiện lông mi của Khương Tiểu Nghị rất dài, không phải cong vυ"t quyến rũ, mà là hàng mi dài thẳng rất đáng yêu.
“Tiểu Nghị?” Mạnh Sơ Ngưng thở dài nhẹ: “Có thể nói cho tôi biết, bình luận của cô là gửi cho ai không?”
Khương Tiểu Nghị ngủ rất say, mấp máy môi hai lần rồi lại ngủ tiếp.
Ngón tay của Mạnh Sơ Ngưng không nhịn được chạm vào lông mi của Khương Tiểu Nghị.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm nhảy nhót trên người hai người trong phòng ngủ.
Trong giấc ngủ, Khương Tiểu Nghị cảm thấy hơi nóng, cơ thể dịch về phía trước để tránh ánh sáng, cảm giác trong vòng tay không như ôm gối.
Rất mềm, rất thoải mái.
Không thể cưỡng lại sự cám dỗ của cảm giác, Khương Tiểu Nghị nhào nặn thêm vài cái.
“Mềm quá...” Khương Tiểu Nghị nghĩ thầm mình đã mua con búp bê mềm như vậy hồi nào, một lát sau bên tai vang lên một tiếng rên khẽ.
Ý thức của Khương Tiểu Nghị quay trở lại, cảm thấy có gì đó không ổn, tối qua cô ngủ ở nhà chị gái đại lão, sau đó chị gái đại lão không ngủ được, cô qua ở cùng.
Sau đó... đã xảy ra chuyện gì, hoàn toàn không nhớ rõ.
Vậy bây giờ...
Khương Tiểu Nghị đột nhiên bừng tỉnh, tấm lưng gầy của Mạnh Sơ Ngưng áp vào lòng cô, mái tóc xoăn màu hạt dẻ xõa tung trên gối.
Tệ hơn nữa là đây không phải phòng ngủ cho khách, mà là phòng của chị gái đại lão.
Cánh tay của Khương Tiểu Nghị đặt trên vòng eo thon gọn của chị gái đại lão, lòng bàn tay tội lỗi áp lên bụng của chị gái đại lão.
Tiêu mình rồi.
Tay mình vừa làm gì vậy?
Nhào hay là nặn.
Trong cơn tuyệt vọng, Khương Tiểu Nghị từ từ nâng lòng bàn tay lên, nín thở hy vọng không làm chị gái đại lão tỉnh giấc.
Ngay khoảnh khắc sắp rút tay hoàn toàn, Mạnh Sơ Ngưng mắt nhắm mắt mở nhìn cô.
“...” Khương Tiểu Nghị hoảng hốt, đã nghĩ sẵn lời xin lỗi chặt tay rồi thì nghe thấy Mạnh Sơ Ngưng thong thả hỏi: “Mưa to, hay là tôi to?”
Quả nhiên chị gái đại lão vẫn còn ghi thù.
Chuyện tối qua vẫn chưa qua đi, đã gửi một câu xúc phạm như vậy, sáng nay lại làm chuyện xúc phạm nữa, chắc chắn cô sẽ bị chị gái đại lão đưa vào danh sách đen.
Vốn dĩ nghĩ rằng sai lầm tối qua đã đủ lố bịch, kết quả là chuyện tồi tệ hơn còn đang chờ đợi vào sáng nay.
Khương Tiểu Nghị một ngày đã xin lỗi tám trăm lần đang chuẩn bị chuộc lỗi cho hành vi ngu ngốc của mình thì hệ thống PP cố tình nhảy ra.
Hệ thống PP: [Chào buổi sáng ký chủ, lại bắt đầu một ngày tràn đầy năng lượng rồi.]
Khương Tiểu Nghị cười khinh: [Tao sống nhưng thực ra đã chết.]
Hệ thống PP: [Đừng bi quan như vậy, Mạnh Sơ Ngưng đang hỏi cô kìa, mau trả lời câu hỏi của cô ấy đi.]
Khương Tiểu Nghị: [Tao có điên không? Câu hỏi đó có thể trả lời được sao?]
Hệ thống PP: [Suy nghĩ cho kỹ nhé, PP sẵn sàng trừ đi 100.000 trong tài khoản của cô bất cứ lúc nào đấy.]
Nếu sóng não có thể gϊếŧ người, hệ thống PP đã bị Khương Tiểu Nghị chém gϊếŧ vô số lần.
Không muốn bị mất 100.000, Khương Tiểu Nghị nghiến răng: [Trả lời cái gì?]
Hệ thống PP: [Chị gái to hơn chứ sao.]
Giọng nói tỉnh bơ của hệ thống vang lên trong đầu Khương Tiểu Nghị, lẽ ra cô không nên hỏi thêm một câu.
Thoát cuộc đối thoại, Khương Tiểu Nghị nuốt nước bọt, đỏ mặt nói: “Chị to hơn.”
Ting tong...
[Trả lời chính xác.]
“Xin lỗi chị!” Khương Tiểu Nghị trăm lần cũng không thể biện minh, cô thật sự không muốn trả lời câu hỏi đó, là bị ép moà.