Biết đâu vừa ra khỏi cánh cửa này là có thể thấy chị gái đại lão chặn cô lại không cho đi, nhất quyết bắt cô phải giải thích cho ra lẽ.
Cân nhắc đắn đo rất lâu, lâu đến nỗi sấm chớp ngoài cửa sổ lóe lên mấy lần cũng không để ý.
Khương Tiểu Nghị co rúm trong chăn, mò mẫm gõ chữ trong bóng tối.
Tiểu Nhất: [Xin lỗi chị!]
Tiểu Nhất: [Vốn dĩ tôi muốn bình luận cho bạn tôi, không ngờ lại bình luận nhầm.]
Tiểu Nhất: [Tôi tuyệt đối không có ý xúc phạm chị.]
Cô và Tô Cửu Nguyệt thường đối xử với nhau theo kiểu bạn bè thân thiết hay trêu chọc, hoàn toàn không để tâm những bình luận bậy bạ, chỉ là thấy hôm nay mưa to rất hợp cảnh nên tiện tay copy paste, gửi đi rồi mới phát hiện mình đã bình luận một câu như vậy.
Gửi cho Tô Cửu Nguyệt thì không sao, nhưng gửi cho Mạnh Sơ Ngưng thì biếи ŧɦái vcl.
Có lẽ Mạnh Sơ Ngưng đã ngủ rồi, rất lâu sau cũng không trả lời, Khương Tiểu Nghị càng thêm lo lắng, nghĩ hay là bây giờ mình cứ thế lẳng lặng cút khỏi nhà chị gái đại lão là xong.
Ánh đèn đầu giường mờ mờ ảo ảo, Khương Tiểu Nghị nương theo ánh sáng yếu ớt, nhẹ nhàng mở cửa.
Hành lang tĩnh lặng, phòng ngủ của Mạnh Sơ Ngưng không bật đèn, đúng như Khương Tiểu Nghị đoán là đã ngủ rồi.
Nhưng không nói không rằng rời đi thì có phải là không tốt không, lần sau gặp mặt biết giải thích ra sao.
Khương Tiểu Nghị vò mái tóc rối bù của mình, sao cô cứ luôn làm chuyện ngu ngốc trước mặt Mạnh Sơ Ngưng vậy chứ.
“Tiểu Nghị?”
Mạnh Sơ Ngưng đứng ở đầu cầu thang, tay cầm một chai rượu vang đỏ và ly cao.
Ánh đèn rất tối, không nhìn rõ biểu cảm của chị gái đại lão, nhưng nhìn bóng dáng mờ ảo có thể cảm nhận được Mạnh Sơ Ngưng đang xõa mái tóc dài mềm mại, cảm giác lạnh lùng của ban ngày được giảm bớt.
Muộn thế này rồi còn uống rượu.
Không lẽ thật sự bị mình chọc tức rồi sao?
Khương Tiểu Nghị gượng gạo đứng yên tại chỗ, chào hỏi vo ve như muỗi kêu: “Chị gái, muộn thế này rồi vẫn chưa ngủ ạ.”
Mạnh Sơ Ngưng: “Ừm, không ngủ được.”
Lại còn bị tức tới nỗi không ngủ được.
Khương Tiểu Nghị lập tức cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi chị, tin nhắn đó thật sự không phải tôi muốn gửi cho chị, là...”
“Không sao.” Mạnh Sơ Ngưng nhẹ giọng ngắt lời cô: “Tôi không để tâm, không cần căng thẳng như vậy, ngủ sớm đi.”
Chị gái đại lão tha thứ cho mình rồi sao?
Nhưng tại sao lại cảm thấy Mạnh Sơ Ngưng hơi lạnh lùng, còn hơi không vui.
Khương Tiểu Nghị trở về phòng ngủ cho khách, nắm chặt góc chăn thở dài thườn thượt, lại là một ngày cực kỳ tồi tệ.
Trước khi đi ngủ, Khương Tiểu Nghị liên tục tự nhủ, sau này khi ở cùng chị gái đại lão nhất định phải cẩn thận hơn nữa.
...
Phòng ngủ của Mạnh Sơ Ngưng.
Ánh đèn sàn nhà tạo thành một vầng sáng trên tấm thảm len.
Chiếc váy voan ướt sũng được treo bên cửa sổ, cô ấy vốn định chụp ảnh kỷ niệm đăng lên vòng bạn bè để kỷ niệm ngày hôm nay.
Vòng bạn bè chỉ cài đặt cho một mình Khương Tiểu Nghị xem, không ngờ vừa đăng lên một giây đã nhận được hai bình luận của Khương Tiểu Nghị.
Nội dung còn hơi bạo dạn trần trụi.
Dựa theo biểu hiện thường ngày của Khương Tiểu Nghị trước mặt mình, Mạnh Sơ Ngưng đoán là cô đã gửi nhầm, để đề phòng cô xóa đi, Mạnh Sơ Ngưng đã cài đặt vòng bạn bè đó thành chỉ mình tôi.
Cuối cùng vẫn không nhịn được chọc ghẹo cô một chút.
Gửi đi ba chữ mang tính gợi ý cực mạnh.
Nhưng Khương Tiểu Nghị hoàn toàn không bắt lời, lập tức giải thích với cô ấy là gửi nhầm, còn rất kiên quyết nói với cô ấy là gửi cho một chị gái khác.
Mạnh Sơ Ngưng uống nửa chai rượu vang đỏ, hơi men dần dần bốc lên đầu, cố gắng khiến bản thân không nghĩ đến chuyện về Khương Tiểu Nghị và những người phụ nữ khác.
Nhưng vô ích.
Không thể không nghĩ đến.
Vậy nên dứt khoát đi hỏi thẳng.
Đèn trong phòng ngủ cho khách vẫn sáng, Mạnh Sơ Ngưng đưa tay gõ cửa, đợi một lúc thì nghe thấy tiếng Khương Tiểu Nghị dậy đi dép.
“Chị gái?”
Khương Tiểu Nghị hơi nheo mắt, vẻ mặt đang ngái ngủ, cúc áo váy sơ mi bung một chiếc có lẽ do lúc ngủ cọ vào, đường cong bên cổ áo ẩn hiện.
Lòng Mạnh Sơ Ngưng mềm nhũn, có phải không nên làm phiền người ta vào giờ này không?
“Tôi...” Mạnh Sơ Ngưng hơi nhíu mày, vẫn không hỏi thẳng: “Vừa rồi có sấm, tôi hơi sợ.”
“Hả?” Khương Tiểu Nghị chớp mắt, cô buồn ngủ quá nên hoàn toàn không để ý có sấm hay không: “Vậy, vậy phải làm sao?”
Mạnh Sơ Ngưng lắc đầu.
Khương Tiểu Nghị không có kinh nghiệm, nhưng cô đã đọc trong tiểu thuyết của Tô Cửu Nguyệt, niên hạ sợ sấm, chị gái sẽ ở bên cạnh cả đêm.
Mặc dù họ không phải là mối quan hệ đó, cô cũng không phải là chị gái, nhưng nguyên lý y như nhau.
“Hay là tôi trông chị ngủ nhé?” Khương Tiểu Nghị nảy ra một ý tưởng, biết đâu còn có thể nhận được một chút thiện cảm từ Mạnh Sơ Ngưng và bù đắp cho hành vi gửi nhầm bình luận vừa rồi.