Chương 15

Mạnh Sơ Ngưng gật đầu: “Được, tôi thích ăn mì.”

Tốt quá rồi.

Khương Tiểu Nghị không ngờ mình lại lợi hại đến vậy, trúng ngay khẩu vị của chị gái đại lão.

Trong lúc chờ nước lạnh sôi, Khương Tiểu Nghị cắt rau ăn kèm, sau đó đập hai quả trứng ra đánh tan.

Cảm nhận được ánh mắt của Mạnh Sơ Ngưng, Khương Tiểu Nghị bối rối nói: “Chị có thể ra phòng khách đợi, tôi làm nhanh thôi.”

“Được.” Mạnh Sơ Ngưng rất thích nhìn dáng vẻ nghiêm túc làm việc của Khương Tiểu Nghị, càng cảm thấy bộ dạng đỏ mặt của cô lúc này rất đáng yêu.

Nhưng không muốn để Khương Tiểu Nghị cảm thấy khó xử, Mạnh Sơ Ngưng ra phòng khách xử lý một số công việc đáng lẽ phải hoàn thành vào buổi chiều.

Chị gái đại lão vừa đi, Khương Tiểu Nghị lập tức cảm thấy thoải mái hơn.

Hai bát mì nhanh chóng được bưng lên, rau xanh và trứng chiên kết hợp trông rất ngon miệng.

Khương Tiểu Nghị đã nếm thử trước, cô thấy khá ngon, chỉ không biết có hợp khẩu vị của Mạnh Sơ Ngưng không.

Nhìn Mạnh Sơ Ngưng ăn một miếng, Khương Tiểu Nghị sốt ruột hỏi: “Thế nào chị gái? Vị có được không?”

“Rất ngon.”

Miệng Mạnh Sơ Ngưng đã bị rau nóng làm bỏng, vừa cắn một miếng mì ấm nóng, trong miệng hơi đau, nhưng cô ấy cố nén không hề nhíu mày, nếu không Khương Tiểu Nghị sẽ nghĩ cô ấy thấy không ngon.

Khương Tiểu Nghị yên tâm, cúi đầu ăn mì.

Cô đói quá rồi, im lặng ăn xong ngẩng đầu lên mới nhận ra Mạnh Sơ Ngưng đang mỉm cười nhìn mình.

Có phải chị gái đại lão đang chê cười mình không, vừa rồi ăn uống thật mất hình tượng.

Hai má Khương Tiểu Nghị phồng lên, chậm rãi nuốt xuống rồi tìm cớ chuồn đi: “Tôi đi rửa bát.”

Thật dễ thương.

Mạnh Sơ Ngưng mỉm cười, sao ăn uống cứ như hamster thế nhỉ.

Trong lúc Khương Tiểu Nghị đang buồn bực rửa bát, Mạnh Sơ Ngưng đã chuẩn bị phòng ngủ cho khách ở tầng hai cho cô.

“Tối nay cô ngủ ở đây, có cần gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Khương Tiểu Nghị vội vàng đáp lời, trong lòng thầm nghĩ tối nay mình tuyệt đối không có việc gì cần tìm chị gái đại lão, cho dù có cũng sẽ ráng nhịn.

Mạnh Sơ Ngưng: “Vậy ngủ sớm đi.”

Khương Tiểu Nghị không thể chờ đợi thêm: “Chúc chị ngủ ngon.”

Đợi Mạnh Sơ Ngưng về phòng, Khương Tiểu Nghị vùi đầu vào chăn, im lặng lăn vài vòng, định nhắn tin cho Tô Cửu Nguyệt để than thở về những chuyện xảy ra hôm nay.

Nhưng nghĩ lại rồi thôi, Tô Cửu Nguyệt nhiều chuyện như vậy, nếu bị cô ta biết bây giờ mình đang ở nhà Mạnh Sơ Ngưng, chắc chắn sẽ bị cô ta khủng bố như điên.

Vừa đặt điện thoại xuống, tin nhắn của Tô Cửu Nguyệt đã gửi đến: [Tiểu Nghị, mau vào xem ảnh hôm nay tôi chụp có đẹp không, bình luận tục tĩu đừng dừng lại nhé!]

Nhìn thấy tin nhắn này, Khương Tiểu Nghị biết là phải vào vòng bạn bè của Tô Cửu Nguyệt để like và bình luận ảnh.

Bấm vào bài đăng mới nhất trong vòng bạn bè, Khương Tiểu Nghị copy paste như cái máy từ kho tục tĩu.

Tiểu Nhất: [Á á á nữ bồ tát phát phúc lợi!]

Tiểu Nhất: [Hôm nay mưa to quá, không biết chỗ của chị có to không?]

Sau khi đăng bình luận xong, Khương Tiểu Nghị mới bấm vào ảnh xem qua hai lần.

Chiếc váy voan trong ảnh hơi quen quen.

Một lát sau, tin nhắn chất vấn của Tô Cửu Nguyệt gửi tới: [Tiểu Nghị, đang đợi bình luận và lượt like của cô đây.]

Tiểu Nhất: [?]

Tiểu Nhất: [Tôi gửi rồi mà.]

Tô Cửu Nguyệt trả lời không nhận được, Khương Tiểu Nghị giật mình, bật mạnh người trên giường, bấm vào lại thì bức ảnh trong vòng bạn bè đã biến mất, bình luận cũng mất tiêu.

Toang rồi, toang rồi.

Vừa rồi đã bình luận cho ai dị.

Những lời lẽ bạo dạn trần trụi như vậy không phải đã dọa người ta xóa cả vòng bạn bè rồi chứ?

Ngay khi Khương Tiểu Nghị đang cố gắng nhớ lại, điện thoại rung lên hai tiếng.

M: [Ảnh chụp màn hình.]

M: [Qua đây xem.]

Sao lại là chị gái đại lão!

Niềm tin của Khương Tiểu Nghị sụp đổ tan tành.

Xem.

Hôm nay đúng là mưa rất to, bởi vì đó là nước trong đầu Khương Tiểu Nghị trào ra.

Mắt không xài thì quyên góp luôn đi, sao lúc bình luận lại không thèm nhìn một cái đã gửi đi thẳng như vậy?

Cùng một chuyện ngu ngốc lại phạm phải hai lần, không còn mặt mũi nào gặp Mạnh Sơ Ngưng nữa.

Khương Tiểu Nghị bấm vào ảnh chụp màn hình đó, cẩn thận xem nội dung vòng bạn bè Mạnh Sơ Ngưng đã đăng.

Chỉ có một tấm ảnh chụp chiếc váy voan trước gương, bên dưới bức ảnh có cài đặt phạm vi bạn bè có thể xem.

Khương Tiểu Nghị vô cớ thấy hơi vui, cô lại nằm trong phạm vi bạn bè có thể xem của chị gái đại lão.

Không phải chứ, nghĩ gì vậy?

Bây giờ có phải là lúc vui vì chuyện này không?

Nhưng, tại sao Mạnh Sơ Ngưng lại trả lời cô ba chữ “Qua đây xem”.

Là mời gọi hay là móc mỉa đây.

Sao có thể là mời gọi được.

Khương Tiểu Nghị sắp phát điên tới nơi, phải giải thích thế nào đây?

Trớ trêu thay, bây giờ cô vẫn đang ở nhà chị gái đại lão, muốn trốn cũng không trốn được.