Thời gian trở lại hiện tại.
Trước một tiếng trước, Matsuda Jinpei rõ ràng không muốn chấp nhận sự thật, Seiun vừa dán mắt theo dõi hành động của con quái vật, vừa cố gắng hết sức thuyết phục anh: "Nếu Precure không đứng ra, sẽ không có ai ngăn cản được con quái vật!"
Matsuda Jinpei mắt nửa nhắm nửa mở: "Nhưng tôi là đàn ông."
"…" Chưa từng gặp tình huống này, Seiun im lặng một cách đáng ngờ: "Thôi được rồi, giới tính gì chứ, chúng ta là Precure của thời đại mới, chỉ cần anh chịu tin tưởng, đừng nói là con gái, anh muốn làm máy bay trực thăng có vũ trang cũng được."
"Đến cả nhóc cũng không tin vào mấy lời đó đâu."
"Ừm...vậy thì thế này!" Seiun sờ sờ túi, vẻ mặt xót của móc ví ra: "Xin hãy trở thành Precure đi, em cho anh 300 yên!"
"Ai lại vì 300 yên mà bán mình chứ!"
Matsuda Jinpei thấy cô thật sự móc ra mấy đồng xu và đưa tới, anh cúi đầu liếc nhìn, càng cạn lời hơn: "Hơn nữa, nhóc chỉ có 280 yên thôi mà?"
Seiun chột dạ huýt sáo, đánh mắt đi chỗ khác, bỗng nhiên ánh mắt cô tập trung: "Mau tránh ra!"
Thừa lúc hai người cãi cọ, con quái vật đã hết kiên nhẫn lại lao tới.
Phản ứng cực nhanh, cô đẩy Matsuda Jinpei đến một nơi an toàn. Seiun tiện tay túm lấy nắp thùng rác bên cạnh, hạ thấp trọng tâm, dồn lực. Khi con quái vật đến gần, cô né người, "loảng xoảng" một tiếng, nện thẳng nắp thùng vào đầu nó.
Lực mạnh đến mức chiếc nắp thùng bằng tôn cũng bị biến dạng.
Con quái vật "oà oà" rêи ɾỉ, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Matsuda Jinpei chứng kiến tất cả lại một lần nữa ngạc nhiên.
Mạnh thật! Thấy vậy, anh không khỏi đặt ra nghi vấn: "Nhóc nói là chỉ có thể dùng mahou để thanh tẩy, nhưng mà dùng đòn vật lý cũng có tác dụng mà?"
"Không có mâu thuẫn gì cả. Precure bọn em thường dùng nắm đấm hạ gục quái vật trước, rồi mới thanh tẩy."
Loại Precure này "võ đức" thừa thãi quá rồi đấy.
"Tuy nhiên, nếu dùng vật lý cũng chế ngự được thì dễ nói chuyện hơn."
Matsuda Jinpei đứng chắn trước mặt Seiun.
Chàng trai tóc xoăn có vẻ nóng lòng muốn thử sức, khiến Seiun căng thẳng: "Không được liều lĩnh đâu, người thường không thể đối đầu với quái vật."
"Nhóc cũng nói, chỉ là người thường thôi đúng không?"
Matsuda Jinpei rất tự tin. Mặc dù sức mạnh của Seiun khiến anh ngạc nhiên, nhưng anh cũng không phải người thường yếu ớt, qua rèn luyện từ nhỏ, anh không đến mức không có sức phản kháng chứ?
Nghĩ vậy, Matsuda Jinpei lao lên!
Matsuda Jinpei bay trở về!
Tốt lắm, anh đã thành công chống chọi được một hiệp với con quái vật.
Bị đánh bay chỉ sau một lần chạm mặt, cảm nhận được sức mạnh khủng khϊếp của con quái vật, Matsuda Jinpei im lặng.
Cũng có lẽ, điều thật sự khiến anh im lặng là cô gái tóc hồng đã đỡ lấy anh bằng một tư thế bế công chúa.
Và hiện tại vẫn đang thản nhiên duy trì tư thế này, như không hề tốn chút sức lực nào.
Matsuda Jinpei: "…"
[Ha ha, nhục nhã thật.]