Chương 51

Cuối cùng không thể nhịn được nữa, cô mím chặt môi, mở thiết bị biến thân trước ngực.

Thấy hành động của cô, kẻ cầm đầu quái vật cuối cùng cũng hơi thay đổi sắc mặt.

Bề ngoài cô ta luôn duy trì nụ cười vui vẻ, thái độ khi nói chuyện với Seiun thậm chí còn có chút thân mật, nhưng hành động thì luôn cẩn thận duy trì khoảng cách với cô gái tóc hồng.

Lúc này, ký ức về việc bị Precure đánh bầm dập lại ùa về. Kẻ cầm đầu quái vật nhanh chóng đưa ra quyết định, ném xuống một vật trông như hạt giống, sau đó thân hình vặn vẹo biến đổi, thoắt cái biến mất khỏi căn phòng.

Thấy cô ta rời đi, Seiun thả lỏng bàn tay đang nắm thiết bị biến thân… với lượng mahou gần như cạn kiệt, cô đương nhiên không thể biến thân.

Chỉ là cô nhớ lại lời ai đó đã từng nói với mình.

Đối xử với kẻ thù, tuyệt đối không được tỏ ra yếu thế.

May mắn là hành động dọa dẫm này đã có hiệu quả, nếu không thì không biết sau đó sẽ thế nào.

Nhưng đúng lúc này, hạt giống mà kẻ cầm đầu quái vật để lại như bị thứ gì đó hấp dẫn, lăn mấy vòng về phía cô gái đang hôn mê, nhanh chóng phình to và biến hình.

Lòng Seiun thắt lại, cô nhanh chóng đỡ cô gái dậy, chạy về phía cửa.

Cô biết rõ rằng kẻ cầm đầu quái vật đã dùng năng lực của mình để tạo ra cơn ác mộng cho cô gái này. Cảm xúc tiêu cực sinh ra từ cơn ác mộng chính là chất dinh dưỡng để hạt quái vật nhỏ hấp thụ, và sắp nở.

Quái vật được kẻ cầm đầu tự tay nuôi dưỡng, dù chỉ là quái vật nhỏ cũng rất khó đối phó. Việc đầu tiên Seiun cần làm là tìm cách đưa cô gái đang bất tỉnh đến một nơi an toàn.

Tốc độ nở của quái vật cực nhanh, gần như chỉ trong chốc lát đã phình to thành một con quái vật méo mó khổng lồ lấp đầy cả căn phòng, vươn những chiếc nanh vuốt dữ tợn về phía bóng dáng hai cô gái đang chạy trốn.

Sự thay đổi xảy ra ngay lúc này.

Toàn bộ tâm trí dồn vào con quái vật phía sau, Seiun không hề phát hiện có người đang đến gần, khiến cô sững sờ trong tích tắc khi cánh cửa đột ngột bị đẩy ra.

Một chi màu đen như xúc tu đột nhiên đâm về phía cô. Seiun dừng lại khẩn cấp, né tránh đòn tấn công của quái vật.

“Oành” một tiếng, cái xúc tu dài đó đâm thẳng vào bức tường, khiến những mảnh vụn nhỏ rơi xuống từ bên cạnh.

Và ở lối vào, chàng trai tóc vàng vẫn giữ nguyên động tác mở cửa...chính là Furuya Rei. Anh sững sờ nhìn con bạch tuộc đen khổng lồ với nanh vuốt đang gào thét trong phòng, gần như lấp đầy toàn bộ không gian.

Anh bình tĩnh lùi lại một bước, đóng cửa lại: "Xin lỗi đã làm phiền.”

Sau đó, anh lại mở cửa ra.

Cảnh tượng trước mắt không hề thay đổi so với lúc trước, con quái vật đen thậm chí còn kiêu hãnh giơ xúc tu lên.

Furuya Rei: “…"

//////////////////////////////////////

Furuya Rei: "Có thứ gì đó vỡ vụn."

Seiun: "Là bức tường sao?"

Furuya Rei: "Không, là tam quan của tôi."