Chương 50

Từ khi trở thành Precure, ngũ quan được tăng cường giúp cô có thể cảm nhận được nhiều thứ mà người thường không thể. Ví dụ như lúc này, tai Seiun khẽ động, nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát rất nhỏ.

Sau đó là tiếng gì đó trượt xuống tường rồi rơi mạnh xuống sàn.

Tiếng chuông báo động vang lên trong lòng cô gái Precure.

Không còn bận tâm đến việc bị phát hiện, cô không che giấu hành tung nữa mà tăng tốc độ. Chỉ vài hơi thở sau, cô đã tìm thấy một căn phòng ở sâu trong hành lang.

Cửa phòng khép hờ, Seiun không chút do dự đẩy mạnh vào.

Cảnh tượng bên trong cánh cửa khiến đồng tử cô co lại.

Đây dường như là một căn phòng từng được dùng để chứa đồ tạp nham. Một góc phòng chất đống vài chiếc ghế tròn cũ kỹ. Trên kệ trưng bày dựa tường là một số vật dụng bị thu hồi và thùng giấy. Do lâu ngày không được dọn dẹp, chúng phủ đầy bụi bặm và mạng nhện.

Trong căn phòng này, cô gái tóc dài mà Seiun từng gặp trên xe buýt đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà. Trước mặt cô ấy, quay lưng về phía cửa, là một người phụ nữ toàn thân mặc đồ đen, mái tóc ngắn cũng đen như mực, chỉ có làn da là trắng bệch.

Thấy Seiun xuất hiện, trong mắt người phụ nữ áo đen lóe lên một thoáng ngạc nhiên, rồi khóe môi cô ta khẽ nhếch: "Ngươi lại ở đây sao, Precure…”

Ngắt lời cô ta là một cú đấm thẳng mặt không hề nương tay.

Dù trong mắt người thường, cú đấm này nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, nhưng đối với một kẻ đứng trên đỉnh của quái vật thì chẳng thấm vào đâu.

Dễ dàng tránh né đòn tấn công của cô gái loài người, người phụ nữ áo đen thoắt cái đã xuất hiện sau lưng cô, thong thả nói: "Vẫn hấp tấp như vậy. Lâu lắm rồi không gặp, sao không ôn lại chuyện cũ một chút nhỉ?”

Đánh hụt, Seiun không truy đuổi. Cô ngồi xổm trước mặt cô gái đang bất tỉnh, vừa kiểm tra tình trạng của cô ấy, vừa che chắn và trừng mắt nhìn người phụ nữ áo đen đang nhàn nhã.

Đối diện với cô ta, Seiun hiếm khi lộ ra cảm xúc tiêu cực rõ ràng. Giọng nói của cô đầy tính công kích: "Ta và ngươi chẳng có gì để ôn lại. Ngươi đã làm gì cô ấy?”

“Không cần lộ ra vẻ mặt đáng sợ như vậy đâu, phí phạm gương mặt đáng yêu của ngươi.”

Một Precure không biến thân không có chút uy hϊếp nào đối với kẻ cầm đầu quái vật. Dù kỳ lạ vì sao Seiun lại không biến thân, nhưng cũng vì thế mà cô ta có thừa thời gian để khıêυ khí©h cô gái tóc hồng.

Cảm xúc tiêu cực từ một Precure, năng lượng mà nó mang lại ngon miệng vô cùng.

Nghĩ đến đó, nụ cười trên mặt người phụ nữ áo đen càng rộng hơn: "Ta nói ta chẳng làm gì cả… dù sao thì ngươi cũng sẽ không tin đúng không?”

Seiun không trả lời, nhưng ánh mắt của cô đã truyền tải rõ ràng một ý nghĩa.

Cô tuyệt đối sẽ không tin tưởng kẻ cầm đầu quái vật trước mặt này, kẻ lấy việc trêu đùa con người làm niềm vui và nói dối như một bản năng.

“Haha… Không sao, ta đã đủ thỏa mãn rồi.”

Người phụ nữ áo đen lộ vẻ hài lòng, nói một mình: "Cơn ác mộng của cô tiểu thư này thật thú vị vô cùng. Cả cái vẻ mặt hoảng sợ của cô ấy nữa… đã làm ta có một bữa no nê.”

Seiun siết chặt nắm tay.