Chương 5



Cô thử gõ hai cái, nhưng lại tiếc của, không muốn làm hỏng thiết bị quý giá của mình, đành chấp nhận. Tín hiệu giữa hai thế giới không ổn định, cô rất khó khăn mới liên lạc được với đồng đội của mình một lần, lần sau không biết phải đợi đến bao giờ.

Chỉ có thể tin vào đồng đội của mình!

Sau khi suy nghĩ thông suốt, Seiun quyết định tiếp cận cô nhân viên văn phòng trước. Dù nghĩ thế nào, cô ấy cũng là người có khả năng cao nhất trong ba người này.

Cô rón rén đi đến bên cạnh người phụ nữ, chưa kịp nghĩ ra cách bắt chuyện thì cô nhân viên văn phòng tóc ngắn đã kết thúc cuộc gọi và để ý thấy cô.

"Cô…"

Không hiểu vì sao, cô ấy cứ nhìn chằm chằm Seiun. Cô gái tóc hồng không khỏi nuốt nước miếng, lẽ nào đây là sự kết nối tâm linh giữa những đồng đội…

"Mái tóc này thật ấn tượng!"

"Hả?"

Cô nhân viên văn phòng tóc ngắn thốt lên đầy ngạc nhiên: "Nhuộm bằng cách nào vậy? Màu sắc tự nhiên quá, rất hợp để cosplay Precure đấy!"

Mắt Seiun sáng rực lên: "Chị thích Precure à?"

"Đúng vậy, chị từng nghe về Cô gái cảnh sát bắt tội phạm chưa? Đó là một bộ phim hoạt hình siêu hay thời đó!"

Cô nhân viên văn phòng tóc ngắn như bật máy hát, thao thao bất tuyệt kể: "Mặc dù gần đây ngoài đời cũng xuất hiện Precure mới, nhưng thần tượng của chị vẫn mãi là cô gái cảnh sát… A, xin lỗi, chị nói hơi nhiều rồi."

Seiun bỗng nắm lấy tay cô ấy.

Thiếu nữ tóc hồng lắc đầu, đôi mắt lấp lánh như vừa tìm thấy kho báu: "Không, em hiểu mà, Cô gái cảnh sát bắt tội phạm là số một thế giới!"

Đôi mắt của cô nhân viên văn phòng tóc ngắn mở to hơn.

Không ngờ lại gặp được đồng chí cùng sở thích ở trên đường!

Cô lập tức nắm lại tay Seiun đầy phấn khích: "Đúng thế!"

Thế là, cuộc tìm kiếm đồng đội bỗng nhiên trở thành một buổi trò chuyện của những người cùng sở thích.

Cũng may, Seiun không bị sự phấn khích làm choáng váng hoàn toàn. Ngay khi nắm lấy tay người phụ nữ trẻ, cô đã nhận ra người trước mặt không phải đồng đội mà mình đang tìm kiếm.

Thoáng thấy cô bé học sinh tiểu học, một trong những mục tiêu của mình đang có dấu hiệu rời đi, Seiun lập tức kìm nén ham muốn được tiếp tục trò chuyện với người cùng sở thích, lưu luyến nói lời tạm biệt.

Đi theo sau cô bé hai ba mét, Seiun có chút bối rối gãi gãi má.

Nói đi thì cũng phải nói lại, sau khi loại bỏ cô nhân viên văn phòng, chỉ còn lại cô bé này có khả năng, nhưng cô bé chỉ khoảng sáu bảy tuổi. Bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy đi chiến đấu thì hơi…

Trong lúc cô còn đang do dự, bỗng có người gọi cô lại.

"Này, chị gái kỳ lạ."

Người cắt ngang suy nghĩ của Seiun là một cậu nhóc với vẻ mặt cau có. Cậu bằng tuổi cô bé kia, ôm một quả bóng đá dưới cánh tay, cảnh giác nhìn cô. Cô bé đi phía trước nghe thấy động tĩnh phía sau liền quay lại.

"Shinichi?"