Morofushi Hiromitsu tạm thời kết thúc công việc, đến tìm Furuya Rei. Anh tinh mắt phát hiện dù ở hội trường hỗn loạn đông người này, Seiun vẫn rất dễ thấy. Anh đưa mắt về phía Furuya Rei.
Bị bạn thân dùng ánh mắt bối rối dò hỏi, Furuya Rei nhún vai, dang tay ra vẻ bất lực.
Morofushi Hiromitsu không nhịn được khẽ thở dài: "Cô bé này cứ nói về Precure gì đó, rốt cuộc là có ý gì vậy?”
Furuya Rei không đáp lời, chàng trai tóc vàng lai kéo vành mũ, che đi đôi mắt của mình.
Anh hiểu sự khó hiểu của Morofushi Hiromitsu, dù sao người bạn của anh gần đây bận rộn với đủ thứ việc, không biết nhiều về những tin tức Precure trong thế giới thực.
Đối với anh ấy, cô gái kia chỉ là một cô bé có hành vi kỳ quái.
Nhưng Furuya Rei thì khác, với sở thích trinh thám, anh có hứng thú đặc biệt với những tin đồn Precure gần đây. Sự tò mò đã thúc đẩy anh tìm kiếm chân tướng.
Điều tra tại hiện trường, phỏng vấn nhân chứng, phân tích video quay được… Nhưng cuối cùng, bất kể dùng cách điều tra nào, kết quả nhận được đều hoàn toàn khác với dự đoán của anh.
Cứ như thể, đó là những thứ tồn tại thật sự trên thế giới này.
Quái vật và Precure.
Bản năng anh cảm thấy nghi ngờ về kết luận vô lý này, nhưng những gì một trinh thám đã dạy anh lại nói rằng, loại bỏ tất cả những điều không thể, điều còn lại chính là sự thật.
Nhưng Furuya Rei không có ý định nói cho Morofushi Hiromitsu biết sự thật này.
Dù sao anh cũng không tính đáp ứng yêu cầu của cô gái.
Lý do rất đơn giản…
Cho dù trong văn hóa Precure đa dạng ở đất nước này, thì nam giới biến thành Precure cũng chỉ có một con đường để đi, đó chính là con đường không còn tí sĩ diện nào!
Một tương lai thê thảm, nhìn thoáng đã thấy ngay, Furuya Rei sao có thể đồng ý.
Trừ phi anh đổi tên không còn là Furuya Rei nữa.
“Kệ cô ấy đi, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Giờ nghỉ trưa dành cho nhân viên không dài, tranh thủ thời gian đi ăn cơm mới là việc quan trọng.
Mấy ngày trước Furuya Rei và Morofushi Hiromitsu đã tìm được một chỗ thích hợp để nghỉ ngơi, định mang cơm trưa của nhân viên đến đó ăn.
Hai người vừa định đi cùng nhau, Furuya Rei bỗng thấy quần áo bị kéo căng. Anh quay đầu lại, phát hiện người đang giữ mình chính là cô gái tóc hồng, người được cho là Precure màu hồng.
Furuya Rei cau mày.
Việc cô ấy giữ lấy anh không có gì lạ, nhưng điều khiến anh khó hiểu là, cô gái nắm lấy áo anh nhưng lại không nhìn thẳng vào anh, ngược lại còn đứng ngồi không yên, thường xuyên quay đầu tìm kiếm thứ gì đó.
Suy nghĩ một chút, giọng anh dịu lại: "Có chuyện gì vậy?”
“Cái tên đó hình như ở đây.”
Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt Seiun. Cô không còn chần chừ nữa mà trực tiếp cầu xin: "Làm ơn, xin anh hãy biến thân đi!”
Dừng lại ba giây, cô gái đau lòng móc ví ra: "Dù chỉ một lần cũng được, em sẽ trả anh 500 yên!”
Đây không phải vấn đề tiền bạc!
Kiểm tra cẩn thận, Seiun phát hiện không đủ tiền lẻ. Sau một thoáng do dự, cô cắn răng lấy ra một tờ 1000 yên.
Nhưng khi đưa qua, cô lại không nhịn được hỏi nhỏ: "Có thể trả lại tiền thừa không?”
Furuya Rei: “…"
Sao anh lại có cảm giác như mình đang cướp tiền tiêu vặt của học sinh tiểu học vậy? Furuya Rei đưa tay ôm trán, cảm thấy đầu mình đau âm ỉ.
Anh nghĩ mình không thể giả vờ không hiểu nữa, để cô ấy chịu lắng nghe, anh cần phải từ chối một cách thẳng thắn: "Xin lỗi, anh cũng có những suy nghĩ của mình. Dù em là Precure thật hay chỉ muốn đùa giỡn…”
Nghe vậy, Morofushi Hiromitsu kinh ngạc liếc nhìn anh.
Không ngờ người bạn thanh mai trúc mã vốn nghiêm túc đến có phần cứng nhắc lại nói ra những lời như vậy. Anh cứ tưởng đối phương sẽ nói thẳng và phũ phàng hơn.
Furuya Rei tiếp tục: "Tóm lại, anh sẽ không trở thành bạn đồng hành của em.”