Chương 39

Ngoại hình của cô cũng thuộc dạng dễ gây thiện cảm, nhưng trong tình huống cô có quá nhiều điểm mâu thuẫn như vậy, việc mọi người vẫn giữ suy nghĩ này thì lại quá khoan dung với cô.

Một lúc sau, dưới sự rối loạn phá vỡ sự hòa hợp giả dối giống như “áo choàng của hoàng đế” đó, Furuya Rei nghe cô gái tóc hồng đưa ra yêu cầu.

Nắm tay.

Đến đây, anh xác định mục đích của cô gái có hành vi kỳ quái này là tiếp xúc thân thể với người khác.

Nhưng tại sao? Cô ấy mắc chứng thèm da thịt sao? Hay có mục đích gì khác?

Không ngăn được sự tò mò cuồn cuộn trong lòng, Furuya Rei sờ vào túi áo.

Cứ để anh thử xem.

Anh giả vờ như vô tình, nhưng thực chất là cố ý, lặng lẽ làm rơi đồng xu về phía chân cô gái.

Lợi dụng cơ hội cô gái trả lại đồng xu, Furuya Rei đưa tay ra. Quả nhiên, dưới cơ hội anh chủ động tạo ra, khi cô đặt đồng xu vào lòng bàn tay anh, ngón tay cô cố ý lướt qua lòng bàn tay anh.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó…

Đôi mắt cô gái, cùng với món đồ chơi di động trên ngực cô, sáng lên.

Furuya Rei: “…"

Anh do dự cúi đầu nhìn bàn tay mình bị cô gái túm lấy, trong lòng mông lung.

Mục tiêu lại là chính anh?

Morofushi Hiromitsu vốn đang nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ quay đầu lại, nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, rồi nhìn cô gái tóc hồng mắt đỏ hoe, cuối cùng nhìn về phía người bạn thanh mai trúc mã tóc vàng: "Zero, cậu quen cô ấy à?”

“Không, hôm nay chúng tôi mới gặp nhau lần đầu.” Người trả lời anh lại là cô gái tóc hồng, cô nghiêm túc nói: "Nhưng, bây giờ biết cũng không muộn, dù sao chúng ta cũng là bạn đồng hành được định mệnh kéo lại với nhau!”

Morofushi Hiromitsu “à” một tiếng, kinh ngạc nói: "Hay vậy sao.”

Furuya Rei: “…"

Không phải, ít nhất cũng nên hỏi ý kiến anh chứ.

Nhưng bây giờ anh đã tin, cô gái kỳ quặc này, mục đích cuối cùng là tìm kiếm một mục tiêu cụ thể, tiếp xúc thân thể chỉ là một cách thức để tìm kiếm, và đó cũng là cách để phán đoán xem có phải mục tiêu hay không.

Furuya Rei liếc nhìn món đồ chơi di động trên ngực cô gái đã ngừng phát sáng.

Chỉ dựa vào tiếp xúc thân thể mà có thể sàng lọc được mục tiêu, món đồ chơi bình thường không thể đáp ứng được nhu cầu này. Nói cách khác, cái thứ trông như món đồ chơi kia, tám phần là không đơn giản như thế.

Rốt cuộc là nguyên lý gì? Có mục đích gì? Và tại sao lại cố tình chọn trúng anh?

Tất cả đều là bí ẩn, nhưng không thể phủ nhận, những bí ẩn này thật sự đã khơi dậy hứng thú của anh.

Furuya Rei mỉm cười: "Trên xe không tiện, có gì thì xuống xe rồi nói chuyện nhé?”

Cô gái tóc hồng nghe lời ngồi xuống một bên, nhưng ánh mắt như hổ rình mồi nhìn chằm chằm về phía Furuya Rei, không hề dịch chuyển, cứ như sợ chỉ cần chớp mắt anh sẽ biến mất tại chỗ.

Nhìn biểu hiện của cô, Morofushi Hiromitsu bất lực liếc nhìn người bạn thanh mai trúc mã rõ ràng đang rất hứng thú, nghiêng đầu.

Có vẻ như đã gặp phải rắc rối.