Chương 27

Không còn suy sụp tinh thần nữa, Matsuda Jinpei đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cô nàng Precure tóc đen váy đỏ tỏ vẻ bình thản như người vừa đi qua cửa tử, nhưng trong giọng nói lại có một chút gì đó bất cần và chán nản.

“Tiếp theo phải làm gì đây? Tôi vẫn chưa biết cách dùng chiêu thức thanh lọc.”

Thấy Matsuda Jinpei không còn ủ rũ nữa, Seiun thở phào nhẹ nhõm.

Cô lắc đầu: “Vừa nãy anh đã dùng rồi mà.”

“Cô nói là…”

Nghe cô nhắc, Matsuda Jinpei nhớ lại khoảnh khắc trong cơn hoảng loạn, anh đã đá bay con quái vật… Ánh lửa?

Cô gái tóc hồng gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, chính là cái đó!”

“Bản chất của mahou chính là sự chuyển hóa của năng lượng cảm xúc. Với một Precure, cảm xúc tích cực càng mãnh liệt, việc sử dụng sức mạnh mahou càng hiệu quả.”

Cô nháy mắt với Matsuda Jinpei đang suy ngẫm: “Chàng trai dưới kia kia hẳn là một người rất quan trọng với anh. Thế nên khi anh ấy có thể gặp nguy hiểm, anh đã học được cách sử dụng mahou ngay lập tức.”

“…” Trước đây thì có thể, nhưng sau ngày hôm nay, anh đơn phương quyết định sẽ tuyệt giao với cô bạn thân Precure đó.

“Nói một cách đơn giản.” dù Matsuda Jinpei đang cau có, Seiun vẫn cười tươi búng tay một cái: “Chìa khóa để sử dụng mahou chính là tình yêu!”

Matsuda Jinpei chỉ muốn "ha ha" hai tiếng. Vừa trải qua một cảnh tượng muốn "chết vì ngượng" như thế, trong lòng anh bây giờ đừng nói là tình yêu, chỉ có sự tức giận tột độ muốn đập cho Hagiwara Kenji một trận để khiến cậu ta bị mất trí nhớ.

Anh im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi: “Nói này, Precure không có mấy cái mahou tiện dụng như mahou xóa kí ức gì đó à?”

“Không có đâu.”

Phủ định thẳng thừng ảo tưởng của anh, Seiun lắc đầu.

“Precure được sinh ra từ tình yêu, chỉ biết bảo vệ con người. Những loại năng lực xấu xa đó chỉ có quái vật mới dùng được thôi.”

“Thật không?”

“Thật mà.”

Cũng bắt chước anh ngồi xuống bên tường, Seiun nghiêng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng và tinh tế của chàng trai tóc xoăn.

Như nhớ lại điều gì đó, giọng Seiun đầy vẻ thích thú: “Thứ duy trì các mối quan hệ giữa con người chính là tình yêu. Không chỉ là tình thân với gia đình, hay tình bạn thân thiết, mà ngay cả giữa những người xa lạ, cũng có tình cảm dành cho nhau.”

Cô nghiêm túc nói: “Matsuda, anh phải nhớ một điều này.”

“Một Precure phải yêu thế giới này, mới có thể có được sức mạnh đủ để cứu rỗi nó.”

Seiun đột nhiên nới lỏng sự kìm kẹp với con quái vật, xòe một bàn tay, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay, rồi từ từ nắm lại.

Matsuda Jinpei nặng nề thở dài, xua đi sự bực bội trong lòng, và tiếp nhận hành động của cô. Anh dồn lực để giữ con quái vật lại, không cho nó chạy thoát.

Seiun đưa tay về phía Matsuda Jinpei: “Matsuda, nắm lấy tay em.”

Dù thấy lạ, nhưng Matsuda Jinpei vẫn làm theo.

Cách một lớp găng tay mỏng, Matsuda Jinpei nắm lấy tay cô. Cả hai đều có hình dáng thiếu nữ, nhưng tay của họ vẫn có sự khác biệt rõ rệt.

Tay Seiun hơi lạnh, nhưng ngay khi hai lòng bàn tay chạm vào nhau, một luồng hơi ấm nhanh chóng truyền đến từ tay cô.

Đồng thời, nơi hai bàn tay giao nhau, một ánh sáng hồng nhạt mờ ảo phát ra.

“Đây là…”

Ánh sáng nhanh chóng mờ đi. Seiun vẫn giữ nguyên tư thế đó, nở một nụ cười rạng rỡ với Matsuda Jinpei đang bối rối: “Đây là tình yêu của em dành cho Matsuda!”

“…”