Chương 2

Nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên màn hình máy tính của bạn, anh bỗng im bặt như có thứ gì đó mắc ở cổ họng.

Cô gái tóc hồng vừa rồi, đang hiển thị trên màn hình của Hagiwara Kenji.

Thấy ánh mắt dò hỏi của Hagiwara Kenji, Matsuda Jinpei im lặng hai giây, trong lòng phức tạp lên tiếng: "Cậu xem cái này là?"

"Trang web fans hâm mộ Precure." Cậu trai tóc dài đẹp trai đáp không chút do dự.

Matsuda Jinpei thề là anh không có ý chê bai sở thích của bạn thân mình, nhưng vẫn không khỏi hỏi: "Cậu thích mấy thứ này từ lúc nào vậy?"

"Cậu không thấy mấy chuyện về Precure rất thú vị sao?" Hagiwara Kenji nháy mắt, thái độ thản nhiên.

"Hả? Cậu sẽ không tin mấy lời nhảm nhí như trên đời có mahou thật đấy chứ? Bây giờ đến học sinh tiểu học cũng không ngây thơ như vậy đâu."

"Nói chuyện lạnh lùng quá vậy, Jinpei chan chẳng có chút ước mơ nào cả." cậu bạn nói, trên mặt vẫn nở nụ cười: "Hơn nữa, dù sự thật thế nào đi nữa, cũng không ảnh hưởng đến việc cô ấy rất đáng yêu mà, đúng không?"

Matsuda Jinpei nhìn kỹ giao diện trang web, ở vị trí dễ thấy nhất là bức ảnh chụp cận mặt độ với phân giải cao, không biết nhân viên trang web lấy từ đâu ra. Rõ ràng là ảnh chụp lén, nhưng cô gái dường như đã phát hiện ra, nghiêng đầu về phía ống kính, nở một nụ cười rạng rỡ.

Được rồi, chỉ riêng điểm này thì lời của Hagiwara không sai.

Tuy nhiên, mãi đến lúc này anh mới nhận ra rằng "Precure" đã là một chủ đề cực kỳ nóng.

Ngay cả khi rời khỏi trường học và lên xe buýt về căn hộ thuê, Matsuda Jinpei vẫn nghe thấy những hành khách khác khẽ bàn tán về cô gái này. Anh không khỏi tự nhủ, thời nay người ta lại thảo luận những chuyện này một cách nghiêm túc, e là đất nước này hết cứu rồi.

Mấy cái chuyện xảy ra trong phim hoạt hình thì làm sao có thể thành sự thật được?

Trừ khi người xuất hiện ngoài đời là Gundam.

Xe buýt đến trạm, Matsuda Jinpei bừng tỉnh khỏi ảo tưởng về việc điều khiển một robot khổng lồ, vội vàng nhảy xuống xe.

Sau khi vào đại học, anh sống một mình trong một căn hộ gần trường. Đôi khi chán ăn ở căng tin, anh sẽ tự nấu hoặc ăn ngoài. Căn hộ thuê tuy cũ và nhỏ, nhưng giá cả phải chăng và giao thông thuận tiện.

Đoạn đường từ trạm xe buýt về nhà hơi xa một chút, phải đi qua một khu phố buôn bán, đây cũng là một trong những lý do Matsuda Jinpei chọn sống ở đây. Hôm nay anh có nhiều thời gian nên tiện thể đi dạo một chút.

Đi ngang qua một cửa hàng rau, Matsuda Jinpei dừng lại, chăm chú nhìn bắp cải đang được bày ở khu hàng giảm giá.

Một trăm yên một bắp cải? Rẻ quá!

Tim Matsuda Jinpei đập mạnh.

Vấn đề là một người ăn không hết bắp cải lớn như vậy nhưng dưới sự cám dỗ của giá rẻ, chỉ khiến cậu trai chần chừ có hai giây rồi nhanh chóng rút ví tiền ra.

Cùng lắm thì rủ Hagiwara đến nhà ăn cùng cho xong.

Sau khi đưa ra quyết định, cậu trai tỏ vẻ thành thạo chọn bắp cải, tiện tay lấy thêm vài loại rau khác, đưa tất cả cho chủ tiệm đóng gói.

Trong lúc đó, cách đó không xa dường như có tiếng ồn ào, nhưng Matsuda Jinpei, đang mải mê với mớ rau giá rẻ, chẳng bận tâm. Trả tiền xong, anh xách đồ đi sang cửa hàng khác.

Sau khi dạo một vòng ở cửa hàng cơ khí và mua vài linh kiện cần thiết, Matsuda Jinpei đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi. Tuy chưa có ý định mua gì nhưng anh vẫn bước vào xem.

Ai ngờ, đúng lúc này lại có chương trình giảm giá một nửa cho cơm hộp.

Nhìn túi đồ ăn đang xách trên tay, Matsuda Jinpei chìm vào suy tư.

Chần chừ thêm một giây thôi là đã không tôn trọng cơm hộp giảm giá một nửa rồi!

Anh không chút do dự đưa tay về phía cơm hộp giảm giá, còn chưa kịp vui mừng vì lấy được cơm hộp cà ri sườn heo yêu thích thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một người tiến đến gần anh, rồi nắm lấy cánh tay anh.

Matsuda Jinpei giật mình, cơm hộp suýt rơi xuống đất, lập tức khó chịu quay đầu lại.

Vừa quay đầu, một luồng ánh sáng hồng chói lòa chiếu thẳng vào mặt anh, khiến Matsuda Jinpei không kịp trở tay khiến mắt bị lóa.

"Cuối cùng, cuối cùng cũng tìm thấy rồi!"