Seiun không bỏ cuộc, đưa ra một gợi ý: "Nếu không có lời xưng danh tự động thì mình tự nghĩ ra một cái, làm thủ công thôi."
Không, anh đã tốt nghiệp bệnh "ảo tưởng sức mạnh" từ lâu rồi. Nếu là Kamen Rider thì anh còn có thể cân nhắc, chứ Precure thì tuyệt đối không.
Matsuda Jinpei hạ quyết tâm bảo vệ chút thể diện cuối cùng của mình: "Không cần, chỉ cần đứng im biến hình là được rồi."
Seiun tiếc nuối bóp cổ tay rồi hỏi sang chuyện khác: "Vậy, lần biến hình này anh có cảm nhận được sự tồn tại của mahou không? Giờ đã điều khiển được chưa?"
"Mơ hồ thì có, nhưng để điều khiển thì vẫn chưa có chút manh mối nào cả."
Matsuda Jinpei thành thật nói. Sống theo chủ nghĩa duy vật gần 20 năm, đột nhiên bảo anh cảm nhận rồi điều khiển cái gọi là mahou thì đâu phải chuyện dễ.
Anh xua tay, bảo Seiun lùi ra xa một chút: "Tôi tự mình luyện tập."
Seiun ngoan ngoãn ôm con quái vật lùi sang một bên, tìm một chỗ ngồi xuống, vừa vuốt ve đầu chú chó đen vừa chống cằm nhìn anh.
Nói là vậy, nhưng Matsuda Jinpei hoàn toàn không có ý tưởng gì. Anh có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh dồi dào trong cơ thể, nhưng lại không biết cách điều khiển. Nghĩ mãi không ra, anh đành đứng tấn và đấm vào không khí.
Nhớ lại quy trình giải phóng kỹ năng thanh tẩy của mình, Seiun bỗng lóe lên một ý tưởng: "Tôi biết rồi!"
Cô đề nghị: "Thử hét to tên chiêu thức xem sao?"
Matsuda Jinpei ném cho cô một ánh mắt nghi ngờ.
Vì trong lòng còn đang ôm con quái vật, Seiun chỉ có thể dùng một tay khoa chân múa tay: "Như thế này, rồi như thế này, sau đó lại như thế này…"
Cô múa may quay cuồng vài động tác tại chỗ, cuối cùng như đang cầm một thứ gì đó, tay trượt về phía trước, ánh mắt tập trung: "Ngưng tụ ánh sáng hy vọng! Seiun đặc chế… Pikapika☆Love Power!"
Matsuda Jinpei: "…"
[Làm quá rồi đấy!]Anh lạnh lùng quay lưng lại với Seiun: "Tôi tuyệt đối không thử đâu."
"Ai… thử xem đi, em thấy biết đâu lại được đấy?"
Đùa gì thế, bảo anh làm cái trò đó thà đấm anh một cái còn hơn.
Thời gian trôi đi, trời dần sẫm lại, gần như chuyển sang màu xanh thẫm. Sau khi kiên quyết từ chối đề nghị hét to khẩu hiệu, Matsuda Jinpei vẫn không có chút tiến triển nào. Bụng Seiun "réo" lên một tiếng, mặt cô trở nên đau khổ.
"Vẫn chưa được sao…"
"Chưa!"
Câu trả lời của Matsuda Jinpei càng khiến mặt Seiun ỉu xìu hơn.
Dù rất muốn giữ lại chút tiền để phòng thân, nhưng mà… Seiun cúi đầu nhìn con quái vật trong lòng, lại nghĩ đến tần suất xuất hiện ngày càng cao của quái vật gần đây.
Không còn thời gian cho Precure từ từ trưởng thành, cô phải nhanh chóng, càng nhanh càng tốt, trở nên độc lập để đối phó với mọi tình huống.
Cô đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Matsuda Jinpei và nhét con quái vật vào lòng anh.
Matsuda Jinpei bối rối đón lấy. Sau đó, Seiun lùi lại vài bước, mở chiếc điện thoại trên ngực.
Cô gái trong mắt Matsuda Jinpei luôn lạc quan đến mức thiếu đáng tin cậy. Nhưng khoảnh khắc ấy, cô lại nhíu mày, lộ ra vẻ kiên nghị.
Cô bấm vài nút đơn giản trên điện thoại, gọn gàng đưa thiết bị biến hình ra trước người và khẽ hô lên: "Biến hình!"
Ánh sáng hồng lóe lên, Matsuda Jinpei: "?"
Cô nói là không thể biến hình nữa mà!
Quả nhiên là lừa đảo!!