Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Con Trai Tôi Là Trùm Phản Diện Trùng Sinh

Chương 7

« Chương Trước
Phó Vân Nhược mỉm cười, bế bé con lên, quen thuộc đung đưa dỗ dành, rồi vừa đi ra ngoài vừa nói: "Đi tè trước nhé con trai."

"Ôi chà, tè ra rồi này. Mẹ thay tã lót sạch sẽ cho con nhé!"

Sao những chuyện này cứ nhất định phải nói ra thành lời vậy? Cậu cũng cần sĩ diện chứ? Trì Ôn bị người phụ nữ trêu chọc đến mức lộ ra vẻ mặt "đã nhìn thấu hồng trần".

Thực ra, những chuyện này, làm nhiều rồi cũng quen thôi… nhỉ?

Bỗng dưng, một vật mềm mại ấm áp bị nhét vào miệng cậu. Theo bản năng, cậu mυ"ŧ chụt chụt.

Cho uống nước hả?

Cậu lại mυ"ŧ thêm vài ngụm nữa. Cậu khát quá rồi, gào khóc nãy giờ tốn sức quá, cần phải làm dịu giọng một chút.

Uống xong nước, người phụ nữ kia lại treo lên nôi của cậu một cái lục lạc sặc sỡ, lắc lư phát ra tiếng leng keng.

Cậu khinh thường liếc nhìn, rồi lập tức quay đi, không thèm nhìn đến lần thứ hai. Cậu có phải loại người ấu trĩ như vậy đâu chứ?

Lúc này, Trì Ôn đang rất tỉnh táo. Cậu nằm nghiêng người, tầm mắt vừa vặn có thể nhìn thấy người phụ nữ kia, vì thế cậu chuyên chú nhìn cô.

Đương nhiên, phải nhấn mạnh một chút, không phải là cậu muốn nhìn cô, mà là vì bộ xương cốt nhỏ bé này của cậu còn quá mềm yếu, đến cả việc xoay đầu cũng không làm được. Chứ không phải là cậu muốn nhìn đâu đấy nhé!

Phó Vân Nhược dọn dẹp cho bé con xong xuôi, đặt cậu lên xe nôi, rồi đẩy ra ngoài sân.

Hôm nay trời nhiều mây, nhiệt độ không cao, lại không có gió, rất thích hợp để bé con hóng mát ngoài trời. Vả lại, chỉ cần ngẩng đầu lên là cô có thể nhìn thấy con ngay.

Phó Vân Nhược ra vườn hái rau, sắp đến giờ cơm trưa rồi, cô định xào một đĩa rau xanh.

Trong bếp đã có nồi canh xương hầm từ sáng, mình cô ăn thế là đủ rồi.

Hái rau xong, Phó Vân Nhược nhìn những luống cải xanh mơn mởn, nghĩ bụng hay là tranh thủ phơi một ít làm dưa muối.

Cô ra vòi nước rửa rau, rồi vào bếp xào một đĩa rau xanh, hâm lại nồi canh xương hầm là xong bữa trưa. Tất nhiên, cũng không thể quên chuẩn bị bữa trưa cho bé con.

Cô múc một ít canh xương hầm vào nồi, nêm thêm chút muối, rồi cất vào cặp l*иg, chuẩn bị mang sang cho chú Mai và thím Mai.

Vì cô còn đang cho con bú, nên ăn uống khá nhạt, trong khi chú Mai và thím Mai lại thích ăn đậm đà hơn.

Có lẽ những người nhà quê thế hệ trước đều rất tiết kiệm, dù trong nhà không thiếu tiền, họ cũng hiếm khi mua thịt ăn, đặc biệt là khi không có con cháu ở cùng. Có khi cả chục ngày nửa tháng mới mua thịt một lần.

Chú Mai lại là trưởng thôn, nhà cũng chẳng mấy khi có món mặn. Họ quen với những bữa cơm đạm bạc rồi.

Phó Vân Nhược thường xuyên nấu canh, nên mỗi lần cô sẽ nấu nhiều hơn một chút để mang sang biếu họ.

Cô xách cặp l*иg, đẩy xe nôi ra khỏi cổng, đi về phía nhà chú Mai.

Nhà cô thuê chỉ cách nhà chú Mai có vài bước chân. Cô đứng ở sân nhà mình gọi một tiếng là bên kia có thể nghe thấy ngay.

Phó Vân Nhược đến vừa lúc chú Mai và thím Mai đang bưng đồ ăn ra chuẩn bị dùng bữa trưa.

Sau một thời gian dài sống chung, Phó Vân Nhược cũng đã nắm được giờ giấc sinh hoạt của họ. Thường thì phải sau 12 giờ rưỡi họ mới bắt đầu ăn cơm.

"Chú Mai ơi, thím Mai ơi." Phó Vân Nhược cất tiếng gọi, rồi đẩy xe nôi vào sân nhà chú.

"Nhược Nhược đến rồi đấy à? Vào ngồi đi, vừa hay đến giờ cơm rồi." Thím Mai nhiệt tình mời.
« Chương Trước