Động tác của Kiều Nhân rất nhanh, căn bản xem phòng tắm như là chiến trường.
Từ lúc đi vào đến lúc đi ra thời gian chỉ 15 phút, mà 15 phút này đã bao gồm cả thời gian gội đầu.
Kiều Nhân ở trong phòng tắm dùng khăn tắm quấn quanh người thật chặt, lúc đi ra còn dè dặt từng chút một, hé cửa ra một chút sau đó mới rón rén bước ra.
Tóc cô vẫn còn ướt, vì ban nãy không lau cẩn thận, lúc này đang nhỏ xuống từng giọt nước, trong chốc lát khiến khăn tắm trên người bị thấm ướt không ít.
Kỷ Hàn Thanh cũng đã lấy nước quay lại, cốc nước được đặt lên tủ đầu giường, hơi nóng bay lên trên tạo thành một khoảng sương mù.
Kiều Nhân đứng tại chỗ vài giây, mãi tới khi người kia nhìn sang, "Sao không qua đây?"
Kiều Nhân vẫn đứng im không nhúc nhích.
"Hay là anh bế em qua?"
"..."
Từ trước đến nay người này vẫn luôn nói được làm được, Kiều Nhân không đắn đo nửa giây lập tức bước đến.
Kỷ Hàn Thanh đã thu lại tầm mắt, mở laptop ra không biết đang làm gì.
Kiều Nhân không dám làm gì quá manh động, sau đó mấy phút, cô vừa quay đầu thì phát hiện anh vẫn đang nhìn chăm chú lên màn hình laptop, căn bản không hề nhìn cô một cái.
Đúng là Kiều Nhân chỉ mải nhìn anh chằm chằm, bật máy sấy tóc lên một lát, hơi nóng thổi đến khiến da đầu nóng lên cô mới có phản ứng, khẽ "A" một tiếng.
Một giây sau, Kiều Nhân còn chưa kịp tắt máy sấy đi đã thoáng nhìn thấy Kỷ Hàn Thanh bỏ laptop trên đùi sang một bên, sau đó anh đưa tay lấy lại máy sấy trong tay cô rồi ấn vai cô nằm lên chân mình, nghiêm túc giúp cô sấy tóc.
Kiều Nhân cảm thấy hôm nay quả thật không bình thường.
Điều không bình thường chính là hôm nay Kỷ Hàn Thanh quy củ quá mức, hoàn toàn kìm chế thậm chí có chút không giống anh.
Ngón tay anh luồn vào tóc cô, động tác cứng nhắc nhưng rất dịu dàng. Kiều Nhân ngửa mặt lên nhìn anh một lát, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Chú nhỏ, không phải là lần đầu tiên anh sấy tóc cho người khác đấy chứ?"
Yết hầu Kỷ Hàn Thanh chuyển động: "Đừng nói chuyện."
Kiều Nhân giật giật chuyển động đầu trên đùi anh, "Anh trả lời em trước đi."
Dứt lời, âm thanh của máy sấy tóc vụt tắt.
"Kiều Nhân," Giọng anh vang lên ngay sau đó, anh hơi nheo mắt nhìn cô, ánh mắt và giọng nói đều mờ ám, "Em không nhớ lần trước anh bảo em đừng nói chuyện, sau đó xảy ra chuyện gì sao?"
Kiều Nhân: "..."
Đề tài chuyển quá nhanh, trong chốc lát Kiều Nhân không nhớ ra được.
Kiều Nhân ngẩn người: "Lúc nào?"
Khóe môi Kỷ Hàn Thanh nhẹ nhàng cong lên: "Ngồi dậy, anh cho em biết."
Kiều Nhân nghe lời đàng hoàng ngồi dậy, vừa định hỏi lại, anh liền ngoắc ngoắc ngón tay với cô, "Lại đây một chút."
Giọng anh rất êm tai, đặc biệt là lúc hạ thấp, giống như có ý muốn đầu độc người khác.
Kiều Nhân bất giác muốn ghé sát lại, đầu gối vừa chuyển động thì đột nhiên bị anh cúi người đè xuống giường.
Kỷ Hàn Thanh cúi xuống vùi đầu vào cổ cô, ngón tay chạm vào làn váy của cô đẩy lên trên.
Giọng anh vẫn trầm thấp nặng nề, có chút khàn khàn, còn có chút mơ hồ không rõ: "Chính là như thế này."
Hô hấp của Kiều Nhân ngưng trệ, ngón tay đặt lên vai anh, vừa định đẩy ra liền nghe thấy Kỷ Hàn Thanh hạ giọng văng tục. Một giây sau, anh giật chiếc chăn phủ lên người Kiều Nhân, xuống giường đi thẳng vào phòng tắm.
Kiều Nhân: "..."
(Tội cho chú tôi quá =))))))))))))
Vừa nãy hình như cô cũng không nói gì, nhưng phản ứng của Kỷ Hàn Thanh giống như cô tàn nhẫn bắt nạt anh vậy.
Kiều Nhân sờ sờ mũi, trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, túm chăn nằm xuống.
Đên nay trôi qua vừa dài vừa ngắn.
Từ hai giờ đến bảy giờ, Kiều Nhân gặp ác mộng ba lần, mỗi lần tỉnh lại đều đang ở trong l*иg ngực của Kỷ Hàn Thanh.
Lúc hơn bốn giờ, Kiều Nhân tỉnh rồi mà còn sợ hãi hồi lâu, làm thế nào nước mắt cũng không ngừng lại được. Cô sợ đánh thức Kỷ Hàn Thanh, cố gắng khịt mũi nhẹ nhàng nhất có thể, kết quả mấy phút sau vẫn nghe thấy anh mở miệng hỏi: "Gặp ác mộng à?"
Kiều Nhân nhẹ giọng đáp.
Tay của anh đưa lên nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, yên tĩnh một lúc mới hỏi không rõ ý tức: "Lục Kỳ phải không?"
Kiều Nhân không hiểu, giọng mũi nặng nề: "Cái gì?"
Kỷ Hàn Thanh cũng không trả lời cô, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, "Ngoan, ngủ đi đã."
Hiếm khi một đêm Kiều Nhân gặp nhiều ác mộng như vậy.
Cái cảm giác này giống như lúc nhỏ cô bị sốt rất cao, cả đêm ngủ không yên.
Hơn năm giờ, Kiều Nhân mới được Kỷ Hàn Thanh dỗ ngủ say.
Kết quả cảm giác ngủ chưa được lâu, gần tám giờ Kiều Nhân đã bị tiếng chuông điện thoại của Kỷ Hàn Thanh đánh thức.
Người kia nghe máy rất nhanh, sau khi thu lại cánh tay mình đang để trên người cô thì cầm điện thoại đi ra ban công nghe.
Kiều Nhân nằm trên giường hai phút, mệt thì vẫn mệt nhưng không thể ngủ được nữa, cô đẩy chăn ra, đi dép lên vào tới gần ban công.