Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Con Tim Rung Động

Chương 67

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tay trái của cô còn đang cầm dây đai lưng trên váy ngủ, nhẹ nhàng sờ sờ mấy lần mới thả xuống.

Giọng của Kỷ Hàn Thanh quá mức nghiêm túc.

Hai cánh tay cô đang ôm chăn hơi di chuyển, che khuất toàn bộ cái cổ lúc trước đã lộ hết ra bên ngoài.

Sau đó Kiều Nhân dùng mười giây để suy nghĩ xem có nên nhân dịp chưa xảy ra chuyện gì mau mau bỏ chạy về phòng hay không, kết quả vừa mới nhấc chân được nửa bước, eo đã bị người ta ôm lấy. Anh vùi đầu lên cổ cô càng thấp hơn, nói khẽ: "Đến phòng anh hay là phòng em?"

Kỷ Hàn Thanh vừa mở miệng, ngay cả cơ hội từ chối cô cũng không có.

Kiều Nhân bị chặn đường trước sau, cũng chỉ còn sót lại một lựa chọn duy nhất là ngủ cùng anh. Cô đành từ bỏ, do dự mấy giây rồi đáp: "Phòng anh."

Cô còn chưa vào phòng Kỷ Hàn Thanh bao giờ.

Tóm lại cơ hội để vào phòng anh một lần cũng không dễ dàng có được. Kiều Nhân ôm chăn chặt hơn, vừa muốn thoát khỏi l*иg ngực của anh, tay anh đang đặt trên eo cô đột nhiên thả lỏng, sau đó cúi người ôm ngang eo cô bế lên.

Hai chân Kiều Nhân trong nháy mắt bay lên không trung, cô sợ hết hồn, theo phản xạ có điều kiện liền đưa tay ôm lấy cổ anh.

Bởi thế mà khi hai cánh tay cô vừa buông ra, chiếc chăn mỏng vốn đang ôm trước ngực cứ thế trượt từ trên người cô xuống dưới, sau đó nhẹ nhàng rơi trên sàn nhà, tạo ra một âm thanh nhỏ tới mức không thể nghe thấy.

Kiều Nhân liếc nhìn chiếc chăn rơi thành một đống ngổn ngang trên sàn, vẫn còn chưa nhìn rõ người đã bị Kỷ Hàn Thanh ôm vào trong.

Hai chân anh thẳng tắp thon dài, ngay cả bước chân cũng lớn hơn so với cô không ít. Bình thường khoảng cách Kiều Nhân phải đi bằng mười mấy bước chân, anh chỉ cần vài bước là có thể đi tới.

Kiều Nhân nhanh chóng được anh đặt ngồi lên giường, anh vẫn giữ tư thế hơi cúi người, đưa tay gạt mấy sợi tóc đang dính trước trán cô ra: "Uống nước không?"

Kiều Nhân gật đầu.

Hôm nay cô đổ mồ hôi cả buổi tối, rõ ràng là mất nước quá nhiều. Nửa tiếng trước vừa mới uống một cốc nước mà lúc này miệng lưỡi đã bắt đầu khô khan.

Hơn nữa không ngừng khát nước, váy ngủ thì ướt mồ hôi dính trên người, cô cử động đều không thấy thoải mái.

"Anh đi rót nước cho em."

Kỷ Hàn Thanh gật đầu, đứng thẳng người định đi ra ngoài, Kiều Nhân liền đưa tay kéo tay anh.

Bước chân anh lập tức dừng lại, cau mày quay đầu nhìn cô: "Sao vậy?"

Kiều Nhân ngẩng đầu đối diện với anh, mấy giây sau cô còn chưa mở miệng mà mặt đã nóng lên, "....em muốn tắm rửa."

Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp của anh hơi nheo lại, nhìn cô từ trên cao xuống trong chốc lát, sau đó nhẹ nhàng nhếch môi: "Tắm à?"

Kiều Nhân còn chưa buông tay ra. Cô không có đồ dùng để tắm.

Bên ngoài thì đơn giản, cô tùy tiện mặc cái gì cũng được, nhưng đồ lót bên trong toàn bộ đều không có, hiện tại tắm xong không thể làm gì được.

Kiều Nhân nhíu mày, còn chưa nghĩ ra phải làm sao bây giờ liền nghe thấy Kỷ Hàn Thanh hỏi: "Sao vậy?"

Tầm mắt của anh nhẹ nhàng rơi trên bàn tay Kiều Nhân đang kéo tay mình, "Muốn ăn tắm cho em sao?"

Kiều Nhân: "..."

Câu nói như vậy nếu đặt vào trường hợp của người khác thì tuyệt đối chính là ngang tầm với hạ lưu.

Nhưng nói ra từ miệng Kỷ Hàn Thanh thì càng giống như là có ý tứ ám chỉ rõ ràng.

Kiều Nhân càng nhíu mày chặt hơn, cũng không che giấu nhăn nhó siết chặt tay, ngước mắt nhìn anh. Giọng cô mềm mại, kéo dài như đang làm nũng: "Em không mang... đồ lót để thay."

"Trong tủ quần áo có."

Kiều Nhân theo bản năng hỏi: "Của ai?"

Còn có thể là của ai?

Kỷ Hàn Thanh bị cô chọc cười, đôi mắt cong lên ngày càng đẹp, "Của em."

Kiều Nhân cúi đầu, tầm mắt lướt qua trước ngực mình, sau đó hết sức bối rối nắm chặt cái váy.

Cô gái nhỏ rất xinh đẹp, ngay cả dáng vẻ cũng đầu cũng đẹp hơn so với người khác một chút, tay Kỷ Hàn Thanh nhẹ nhàng cử động sau đó nắm chặt bàn tay cô nhẹ nhàng mân mê: "Anh hỏi Kỷ Niệm."

"..." Kiều Nhân sững sờ, cô vốn cho rằng kỹ thuật của Kỷ Hàn Thanh cao siêu, dùng mắt thường có thể nhìn ra được. Kết quả lúc này nghe anh nói vậy, không chỉ chênh lệch so với đáp án trong tưởng tượng của cô một chút. Kiều Nhân sửng sốt vài giây mới phản ứng được, "Anh hỏi cậu ấy làm gì?"

Kỷ Hàn Thanh khẽ cười: "Nếu không thì hỏi em à?"

Kiều Nhân lại không có gì để nói: "..."

Anh cúi người liếc nhìn cô một cái, càng được đằng chân lân đằng đầu: "Hay là... anh tự mình sờ xem?"

Kiều Nhân: "..."

Trình độ không biết xấu hổ của người này quả thực vượt quá xa so với tưởng tượng của cô.

Kiều Nhân thở dài, nhấc chân đá lên ống quần của anh một cái.

Người kia bị đạp một cước cũng không tức giận, cười trầm thấp sau đó ngồi thẳng lên nhấc chân đi ra cửa.
« Chương TrướcChương Tiếp »