Cả người Kỷ La cứng đờ.
Cô chầm chậm bước đến trước mặt người đàn ông, cúi người đặt chén mì xuống đất, sau đó một bước, hai bước, lùi dần ra cửa.
Cố gắng ngăn cách bản thân khỏi thế giới u ám trong phòng ngủ.
"Đứng lại." Người đàn ông cất giọng khàn khàn.
Giọng anh vừa nghe đã thấy trầm thấp, hơi khàn đυ.c, không giống âm thanh phát ra từ thanh quản của con người, mà giống như một loài sinh vật nào đó đang bắt chước.
Trên thực tế, cả ngoại hình hiện tại của anh cũng là dựa trên hình mẫu nam chính mà nặn ra.
Trên người anh vẫn còn mặc bộ đồng phục công tác của khu D.
Có lẽ vì nam chính là người đầu tiên vai ác gặp được sau khi tỉnh dậy.
Chỉ là người đàn ông trước mặt Kỷ La lại có ánh mắt lạnh lùng không chút sinh khí, động tác các ngón tay cứng đờ, chẳng khác gì thỏ con cô lúc trước.
Mọi người đều phải học cách làm người, vậy thì cần gì phải tổn thương lẫn nhau?
Kỷ La lại bắt đầu thấy đau bụng.
Người đàn ông hơi nâng mí mắt, đôi mắt ánh lên màu đỏ tươi quỷ dị kia phản chiếu bóng hình cô gái nhỏ nhút nhát: "Tối qua chúng ta đã gặp nhau."
Vài sợi tóc trên đỉnh đầu Kỷ La lay động theo gió, vẻ mặt đờ đẫn, mắt nhìn chằm chằm vào chén mì bò đặt dưới đất.
Nếu anh không muốn nhận đồ cúng của cô, vậy cô có thể lấy lại ăn tiếp không?
"So với lần trước đến đây, chỗ này đã thay đổi nhiều." Người đàn ông đứng dậy khiến quyển sách trên đầu gối rơi xuống: "Thỏ con, dẫn tôi ra ngoài đi dạo đi."
Kỷ La khϊếp sợ: "Sao anh biết tôi là thỏ?"
"Chính miệng cô nói."
"Ồ…"
Kỷ La trơ mắt nhìn người đàn ông bước một bước vượt qua chén mì bò, mang theo hơi lạnh rợn người lướt ngang qua cô.
Người đàn ông cúi đầu, nhìn thấy tấm thẻ công tác treo trên vai trái của mình, tiện tay giật xuống, nheo mắt nhìn kỹ bức ảnh của nam chính trên thẻ rồi vứt luôn xuống đất.
Anh đi được mấy bước thì quay đầu lại.
Thấy Kỷ La đang ngồi xổm dưới đất, bưng chén húp xì xụp.
Anh nhấc cô lên.
Kỷ La bị kẹp nách mang ra khỏi cửa.
May mà cô đã quen với việc bị người ta nhấc hoặc kẹp mang đi rồi, ai bảo cô là một bé thỏ mũm mĩm lông xù chứ.
Tuy nhiên, Kỷ La vẫn sinh ra một chút nghi ngờ với hệ thống: "Tôi thấy vai ác không giống như những gì cậu nói nha."
"Cậu bảo rằng chỉ cần tôi đối xử tốt với vai ác, để anh ấy cảm nhận được hơi ấm thì anh ấy sẽ không hắc hóa, nhưng bây giờ vai ác có chút hung dữ với tôi…"