Thế giới 1 - Chương 7: Vai ác đến từ địa tâm

An Vũ dò hỏi: "Tối qua em ở khu D có thấy gì đáng sợ không?"

"Chó to." Lại còn là loại có ba cái đầu.

Kỷ La lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe mờ mịt nhìn An Vũ, một lúc sau mới phản ứng lại.

Người đàn ông có lòng bàn tay ấm áp này chính là anh trai của nữ chính An Thư Lam, cũng là đồng nghiệp của nam chính.

An Vũ suy nghĩ một lát, mỉm cười: "Nơi bọn anh làm việc có nuôi vài con chó nghiệp vụ, chắc là tụi nó làm em sợ rồi. Không sao đâu, giờ không có chuyện gì nữa rồi, anh nấu cho em một chén mì ăn nhé."

Kỷ La không nói gì, đôi mắt long lanh ngấn nước ngơ ngác nhìn người đàn ông, gương mặt trắng như sứ xinh đẹp thuần khiết, tựa như tinh linh lần đầu tiên bước vào thế giới loài người.

Tim An Vũ bất chợt khẽ siết lại.

Anh ta không kiềm được mà vươn tay véo nhẹ gò má tròn trĩnh của Kỷ La, sau đó đứng dậy đi vào bếp.

Trong lúc An Vũ có chút tâm phiền ý loạn, anh ta không hề để ý đến từng hạt bụi đen li ti lặng lẽ trôi ra phòng ngủ.

Mười phút sau.

"Em cứ nghỉ ngơi vài hôm đi, nếu đứa em gái ngỗ nghịch của anh lại bày trò gì, nhớ báo cho anh biết kịp thời."

An Vũ đặt một chén mì bò lên bàn trà, nháy mắt với Kỷ La.

Sau khi An Vũ rời đi, Kỷ La lập tức bưng chén lên, úp cả mặt vào bên trong.

"Xì xụp, xì xụp…"

Đột nhiên, Kỷ La nghe thấy trong phòng ngủ vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.

Cô ngập ngừng một chút, bưng chén mì bước đến trước cửa phòng, dùng đầu đẩy nhẹ cửa ra.

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tấm rèm dày rồi tưới loang lổ lên sàn nhà, trong không gian đan xen sáng tối, một người đàn ông vóc dáng cao lớn đang vắt chân ngồi trên ghế cạnh đầu giường, những hạt bụi đen lơ lửng chầm chậm trôi qua bên người anh.

Người đàn ông cúi đầu, mắt hơi cụp, vẻ mặt bình lặng như một bức tượng cổ điển.

Đôi mắt anh như dòng sông sâu thẳm, thâm thúy khó lường, môi mỏng mím chặt mang màu đỏ sẫm, khuôn mặt nhợt nhạt như rất hiếm khi được ánh mặt trời chiếu đến.

Căn phòng màu hồng phấn vốn dĩ mang đầy cảm giác thiếu nữ giờ đây lại âm trầm lạnh lẽo, như quỷ phủ u minh, sương lạnh lượn lờ quanh quất.

Hệ thống hào hứng nhắc nhở:

[Tốt quá rồi! Nhiệm vụ của cô không thất bại, vai ác đã theo cô về đây!]

Lúc thỏ con bất tỉnh vì sợ hãi, hệ thống đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh, cảm thấy nhiệm vụ lần này không có khả năng hoàn thành.

Không ngờ chó ngáp phải ruồi, như vậy mà cũng có thể dụ được vai ác về nhà.