Thế giới 1 - Chương 6: Vai ác đến từ địa tâm

Đôi mắt mờ sương như nai con của Kỷ La mở to.

Bóng chó săn phản chiếu trong mắt cô dần trở nên méo mó, rồi nhanh chóng tách ra thành cái đầu thứ hai, thứ ba. Tổng cộng sáu con mắt đầy sát khí và dữ tợn cùng lúc nhìn chằm chằm vào cô.

Trong cốt truyện hệ thống truyền đến, chính con chó ba đầu này đã nhảy ra từ góc tối và xé xác cô bạn thân của nữ chính thành tám mảnh.

Kỷ La nghiêng đầu một bên, ngất lịm đi.

"Chị em tốt?"

An Thư Lam mơ hồ nghe thấy động tĩnh trong bụi cỏ.

Cô ấy dè dặt lại gần, nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác sợ hãi không thể diễn tả, như thể bản năng sinh tồn đang ngăn cô ấy bước thêm một bước nữa.

Nhưng nữ chính thì luôn gan to hơn người, lại còn thích tìm đường chết, huống chi nữ chính này vốn được xây dựng là người hành sự bốc đồng, luôn theo đuổi chân lý.

An Thư Lam vạch đám cỏ ra.

Soạt!

Một bóng đen lướt qua đỉnh đầu cô ấy.

An Thư Lam sợ đến mức ngã ngồi trên mặt đất, hai tay đập đập lên ngực: "Trời ạ, dọa chết chị rồi!"

Trên mặt đất là một sợi dây buộc tóc màu hồng.

An Thư Lam nhặt sợi dây lên, lẩm bẩm: "Đây là đồ của Kỷ La mà."

Phía sau bắt đầu có ánh đèn pin loang loáng, là nam chính đang dẫn người đuổi đến.

An Thư Lam không còn cách nào, đành nhét vội sợi dây buộc tóc vào túi rồi hấp tấp cúi người bò đi chỗ khác.

*

Sáng hôm sau.

Trong căn hộ của Kỷ La.

Tai của thỏ con khẽ nhúc nhích, toàn thân rùng mình một cái, cô khẽ rên lên rồi lăn từ ghế sô pha xuống đất.

Cô mơ thấy mình lại bị kẻ thù không đội trời chung của Hạ nương nương túm cổ nhấc lên, nghiến răng ken két bên lỗ tai mềm rủ xuống của cô: "Con thỏ chết tiệt này, còn khóc cơ à, yêu mị quyến rũ giống hệt như chủ của mày vậy. Hôm nay bổn cung nhất định phải nướng thịt thỏ ăn để hả giận!"

Sau đó liền sai thái giám treo cô lên, kẹp đôi tai vào gậy gỗ, bên dưới đuôi thì đốt lửa nhỏ.

"Bị cháy mất rồi." Kỷ La khóc lóc nói.

"Mất cái gì cơ?" Một giọng nói dịu dàng vang lên trên đầu cô.

"Cục bông xù của tôi…"

Kỷ La vừa khóc vừa giơ tay sờ ra phía sau.

Quả nhiên không sờ thấy cái đuôi. Trên da trơn láng trụi lủi, xấu xí vô cùng.

Thế là cô khóc càng dữ hơn.

An Vũ thở dài một tiếng, ngồi xuống xoa đầu Kỷ La: "Nhất định là Tiểu Lam kéo em đi làm mấy trò vớ vẩn, khổ cho em rồi."

Xem dọa con bé sợ thế kia.