Thế giới 1 - Chương 5: Vai ác đến từ địa tâm

"Là mình!"

Kỷ La tròn mắt vì kinh ngạc, sau đó vui mừng nhảy cẫng lên hai cái, mở rộng vòng tay nhào tới ôm lấy "mình".

"Cậu cũng là thỏ tinh hả?" Kỷ La vô cùng vui vẻ khi gặp được đồng loại.

Khoé môi của Kỷ La kia khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị, hoàn toàn khác với nụ cười của thỏ con.

Đôi mắt của đối phương đen như mực, sâu bên trong còn ánh lên tia đỏ sẫm, có vẻ như rất hứng thú mà chăm chú quan sát thiếu nữ trước mặt.

Ngay khi Kỷ La nhắm mắt lại, chuẩn bị dang đôi tay ngắn ngủn định cho người trước mặt một cái "ôm kiểu thỏ" thì đối phương bỗng dưng tan biến, vỡ thành vô số hạt đen lơ lửng giữa không trung.

"Biến mất rồi!" Kỷ La hoảng hốt la lên.

Cô vội vã nhìn quanh tìm kiếm.

Đúng lúc đó, sau lưng vang lên một tiếng gầm gừ trầm thấp.

Kỷ La quay đầu lại thì thấy một con chó săn đen to lớn dị thường đang đứng lặng lẽ sau lưng cô.

Hệ thống: [Thỏ con, mang nó đi đi.]

[Nữ chính lần đầu gặp vai ác cũng tưởng nó là chó săn. Nếu cô không nhanh tay lên, lát nữa cô ta xuất hiện thì cô đừng hòng đoạt thắng hào quang vai chính.]

Kỷ La do dự: "Nhưng mà tôi sợ chó."

Hệ thống: [Đừng lo, đó không phải chó thật, chỉ là một con quái vật đến từ lòng đất mà thôi.]

Kỷ La gật đầu, nghe được lời này khiến cô cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Cô bước tới trước mặt chó săn khổng lồ, rụt rè vươn tay chạm nhẹ vào lỗ tai nhọn của đối phương.

Chó săn hơi nheo mắt, không có phản ứng gì.

Kỷ La lại yên tâm hơn chút. Cô cúi người xuống, lần này ôm lấy cổ chó săn, mày nhăn lại, dùng miệng chạm nhẹ vào người đối phương.

Chó săn hơi cứng đờ.

Sau khi hoàn thành "nghi thức thân mật kiểu thỏ", Kỷ La chuẩn bị bế chó săn rời đi.

Nhưng rồi cô chợt nhận ra, hình như mình không có sức mạnh như nữ chính, không thể vác quái vật chạy một mạch được.

Kỷ La lưỡng lự một chút, miễn cưỡng lấy từ ba lô ra một củ cà rốt, đưa tới miệng chó săn: "Đi với tôi đi, sau này tôi nuôi anh."

Chó săn trầm mặc nhìn cô.

"Kỷ La! Chị em tốt, cậu có ở đây không?"

Từ đầu đường bên kia, An Thư Lam, người vừa mới dây dưa với nam chính xong, thở hổn hển chạy tới.

Kỷ La hoảng hốt, lập tức chui vào bụi cỏ bên cạnh, thu mình lại thành một cục.

Hệ thống: [Cô trốn cái gì chứ! Bây giờ tuyệt đối không thể để nữ chính gặp quái vật.]

"Ồ." Kỷ La ngơ ngác mở to mắt.

Vừa lúc đối mặt với ánh mắt đỏ rực như máu của chó săn ở cự ly siêu gần.

Đối phương nằm rạp trên người Kỷ La, móng vuốt sắc nhọn đặt lên vai cô, giữa răng nanh lượn lờ từng luồng khí đen.