An Vũ cũng vô cùng kinh ngạc.
"Tuy Chó Địa Ngục có thể bắt chước bất kỳ hình thái sinh vật nào trên Trái Đất, nhưng chỉ dựa vào điểm này mà khẳng định anh chàng trợ lý nhìn giống cậu chính là hóa thân của nó thì hơi võ đoán quá." An Vũ do dự nói: "Hay là chúng ta quan sát thêm một thời gian nữa?"
Cung Chi Nhiên trầm ngâm: "Anh nói không sai. Nếu người đàn ông đó thật sự là Chó Địa Ngục, khó mà tưởng tượng được Kỷ La có thể sống đến bây giờ."
"Một là tôi nghĩ sai, hai là giữa cô ấy và Chó Địa Ngục tồn tại một cơ chế ràng buộc đặc biệt. Chuyện này cần phải xác nhận thêm."
Ngày hôm sau.
Kỷ La livestream đúng giờ.
Cô vẫn đeo đôi tai thỏ trắng muốt, mưa đạn vẫn vừa mắng vừa tặng quà, tất cả đều hết sức hòa hợp.
Lúc này cô không hề biết gương mặt em bé tranh Tết của mình đang bị phóng to hàng trăm lần, không góc chết, chiếu trên màn hình khổng lồ của một trong những phòng thí nghiệm tiên tiến nhất thế giới.
Lãnh đạo uyển chuyển tỏ vẻ, dùng thiết bị hàng trăm triệu đô để xem livestream hình như không được hay cho lắm.
Mặc dù mọi người đã mệt mỏi bấy lâu, xem livestream cũng khá giải tỏa.
Bất chợt, có người phản ứng: "Khoan đã, lão Cung đang ở ngay bên chúng ta, vậy thì anh chàng trợ lý trong phòng livestream kia là ai?"
"Trời ạ, hóa ra không phải cùng một người! Nhưng mà cũng giống nhau đến quá đáng rồi đấy."
"Cũng khó trách chúng ta hiểu lầm, anh ta và lão Cung chẳng khác gì anh em sinh đôi, haha!"
Lãnh đạo lại uyển chuyển nhắc nhở, thiết bị này mở một lần là tốn hàng trăm ngàn, dùng nó để thanh minh tin đồn về bản thân hình như cũng không ổn cho lắm.
Cung Chi Nhiên dán chặt mắt vào màn hình.
Kỷ La lúc này không hát, cô nhận quảng cáo bánh dày nhân chảy, rất nghiêm túc kiếm tiền: "Cái này là vị khoai lang tím, cái này là vị đậu xanh, tôi ăn cho mọi người xem."
[Streamer ăn xx, đã nhấn theo dõi.]
[Ai dà, tiền khó kiếm, phân khó ăn, tôi hiểu nỗi đau của streamer.]
Giây tiếp theo, quả nhiên Kỷ La bị nghẹn.
"Hưm hưm… Khụ khụ khụ…" Khuôn mặt nhỏ của cô tím tái, hai nắm tay nhỏ ra sức đập bàn, sau đó nghiêng đầu gục xuống.
Hệ thống: [Thỏ con!]
Sơ suất.
Nó biết tên này là ký chủ yếu ớt nhất trong lịch sử, nhưng không ngờ một miếng bánh gạo nếp nho nhỏ cũng có thể làm cô nghẹn chết!
Lúc này, Thẩm Tiêu túm lấy Kỷ La rồi dốc ngược cô xuống, lắc nhẹ để cô nôn miếng bánh nếp ra, sau đó lại bế về ghế, nửa quỳ xuống chậm rãi vỗ lưng giúp cô thuận khí.
Kỷ La dựa vào trong lòng Thẩm Tiêu, hơi thở mong manh, đôi mắt ầng ậc nước đầy tủi thân, nhưng vẫn cố nghiêm túc hoàn thành quảng cáo: "Bánh gạo nếp nhân chảy… rất ngon… hu hu hu…"