Thẩm Tiêu cúi đầu, lập tức bắt gặp đôi mắt sáng long lanh của Kỷ La đang nhìn mình đầy mong chờ.
Xem ra là chính thỏ con rất muốn đi.
Người đàn ông gật đầu, hai người cùng bước vào con phố buôn bán gần đó.
Trong hiệu sách, Kỷ La ôm chặt sách tranh dành cho thiếu nhi xem mãi không rời, còn Thẩm Tiêu lại cầm mấy quyển sách lịch sử toàn tiếng nước ngoài, loại mà với người thường chỉ dùng để khoe mẽ.
Trong cửa hàng thú cưng, Kỷ La và chuột lang trợn mắt với nhau qua l*иg sắt, nhìn thế nào cũng thấy đôi bên đều tức sôi máu.
Khi Thẩm Tiêu vừa bước vào, cả cửa hàng lập tức lặng như tờ, một vài con vật nhỏ nhạy bén lập tức nằm giả chết khiến chủ tiệm và khách hàng đều hoảng hồn.
Kỷ La nắm tay người đàn ông hùng hổ đi qua đi lại trước l*иg chuột lang, diễu võ dương oai với đám chuột run bần bật thật lâu, sau đó tỏ vẻ cảm giác thỏ mượn oai chó này thật đã, sau này muốn đến cửa hàng thú cưng nhiều hơn.
Trong cửa hàng thời trang…
Ờm, vì lớp trang điểm trên mặt quá đáng sợ, Kỷ La bị nhân viên coi là kẻ thần kinh quấy phá mà mời ra ngoài.
Kết quả là không mua được quần áo mới cho Thẩm Tiêu.
Kỷ La đành nói với anh, khi nào muốn thay đổi tạo hình thì anh cứ tự biến một cái là xong.
"Anh còn muốn gì nữa không? Tôi đều có thể mua cho anh nha." Kỷ La vỗ ngực đầy hào khí, giọng điệu chẳng khác gì phú bà.
Thẩm Tiêu nghĩ ngợi một lát, dẫn Kỷ La đến một cửa hàng búp bê.
Không ngờ vai ác quái vật lại có trái tim thiếu nữ.
Khi Kỷ La đang ôm chặt một con gấu bông to tướng, lưu luyến chẳng nỡ buông thì tầm mắt bỗng bị thân hình người đàn ông che khuất, sau đó đầu cô hơi trầm xuống, giống như có thứ gì đó vừa được đội lên.
"Chính là cái này." Thẩm Tiêu nói.
Kỷ La nghiêng đầu nhìn vào chiếc gương bên cạnh, phát hiện trên đầu mình có thêm hai cái lỗ tai thỏ xù lông trắng muốt.
Cô ngạc nhiên hô một tiếng, buông tay ra khiến gấu bông suýt nữa rơi xuống đất, may mà có Thẩm Tiêu giơ tay đỡ lấy.
"Lỗ tai của tôi trở lại rồi!"
Kỷ La áp mặt vào gương, hai bàn tay nhỏ không ngừng nghịch ngợm đôi tai thỏ rủ xuống hai bên: "Nhưng mà hình như xấu hơn trước một chút."
Dĩ nhiên, có tai thế nào thì cũng vẫn đẹp hơn là không có, Kỷ La nghĩ vậy nên coi như tạm chấp nhận.
"Anh muốn mua thứ này hả? Thì ra anh cũng muốn có một đôi tai thỏ!" Kỷ La lưu luyến lùi lại vài bước, để lại một vòng má đỏ trên mặt kính.