Thế giới 1 - Chương 32: Vai ác đến từ địa tâm

Quản lý phòng kịp thời lên tiếng làm rõ, nói đó là trợ lý mới của Kỷ La.

Mưa đạn lập tức ồ ạt bày tỏ chấn động, rồi ào ào gọi chồng ơi.

Tất nhiên, nếu bấm vào tài khoản mà xem, mười người gọi chồng thì hết chín là đàn ông.

"Ngồi yên."

Người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm lạnh như chui thẳng vào nếp nhăn của não, giống hệt những hạt năng lượng thần bí thi thoảng xuất hiện quanh anh, chậm rãi quấn lấy Kỷ La.

Kỷ La lập tức thẳng lưng, hai bàn tay nhỏ ngoan ngoãn đặt song song trên đầu gối, ngồi còn nghiêm chỉnh hơn cả lớp trưởng tiểu học.

Dù đã mất đi ánh sáng của thế giới, nhưng cô vẫn không muốn chết, càng không muốn bị vai ác quái vật nuốt vào bụng, vì thế cô vô cùng nghe lời.

Con mắt trong suốt đang sưng đỏ của Kỷ La lặng lẽ rơi lệ tí tách. Trong tầm nhìn mờ mịt, cô lờ mờ thấy một gương mặt tuấn mỹ đang dần kề sát.

Đôi đồng tử của anh sâu như biển cả, thần bí như ngân hà, dù vĩnh viễn lạnh lẽo vô tình vẫn khiến người ta hồn xiêu phách lạc, không khỏi rùng mình kinh hãi.

Mãi cho đến khi Kỷ La cảm nhận được hơi thở mình phả lên gương mặt anh, cô mới chợt nhận ra, vai ác quái vật này dường như không hề hô hấp.

Dù anh đã cúi người, khoảng cách gần cô đến vậy, lại vẫn tĩnh lặng như là vật chết.

Kỷ La run rẩy vươn bàn tay nhỏ, nắm chặt lấy bàn tay to của người đàn ông.

Như vậy thỏ con cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Những đầu ngón tay hơi lạnh chạm khẽ mí mắt cô, lực đạo khống chế rất chuẩn, chẳng hề giống một quái vật điên cuồng có thể há miệng nuốt chửng sinh mạng bất cứ lúc nào.

"Gỡ xuống rồi." Thẩm Tiêu nhìn hàng mi giả dính trên đầu ngón tay, khẽ nói.

Anh đứng dậy, lùi khỏi khung hình.

Kỷ La mơ hồ nâng mắt nhìn lên.

Khi anh gỡ mi giả cho cô, vô tình làm mờ đi nốt chu sa đỏ giữa ấn đường.

Kỷ La lại òa khóc.

"Không còn nữa… Chấm đỏ ở đây biến mất rồi…"

Kỷ La vừa khóc hu hu vừa dùng hai bàn tay bé nhỏ che trán.

Cô vốn rất thích chấm chu sa nhỏ mà Tiểu Mạt Mạt thoa lên giữa ấn đường, lại còn tin tưởng vô cùng rằng vòng tròn đỏ ấy rất quan trọng, là biểu tượng của tiên nữ.

Kết quả lại bị Thẩm Tiêu vô tình làm mất.

Kỷ La vô cùng thương tâm.

Thẩm Tiêu đứng bên cạnh, cúi mắt nhìn thỏ con đang sụt sùi rơi lệ, ngón tay khẽ cong, ánh mắt thoáng hiện một tia u tối.

Anh nâng mí mắt lên, nhìn một vòng quanh căn phòng livestream nhỏ bé này.

Cuối cùng tìm được một thỏi son trên chiếc tủ bên cạnh, anh cầm lấy bẻ đôi rồi cúi xuống vẽ lại cho Kỷ La một vòng tròn đỏ hoàn hảo ngay giữa trán.