Thế giới 1 - Chương 31: Vai ác đến từ địa tâm

[Nhanh cho chúng tôi xem mặt đi.]

Mưa đạn thúc giục.

Lúc này Kỷ La mới thôi ngắm cái camera lấp lánh, lầm bầm chuẩn bị ngồi xuống…

"Dính… dính mất rồi!"

Đôi mi giả kém chất lượng Tiểu Mạt Mạt dán cho cô đã dính chặt vào camera.

Kỷ La vừa động một chút liền kéo căng mí mắt, đau tới mức nước mắt rơi lã chã, đành phải chu mông bò lên bàn, hai tay quơ loạn xạ, liên tục vỗ vào camera.

Hệ thống: [Đừng cử động lung tung, mấy thiết bị này hỏng thì cô không đền nổi đâu.]

Kỷ La: "Hu hu hu…"

So với cô, hệ thống thế mà còn lo cho cái camera nhỏ xíu kia hơn.

Hệ thống tỏ vẻ, điều quan trọng nhất với nó chính là tiến độ nhiệm vụ, nếu ký chủ bị vướng vào bồi thường, phải ngày đêm đi làm thuê để trả tiền, vậy thì làm sao kịp công lược vai ác trong vòng ba mươi ngày đây?

Bỗng nhiên, Kỷ La cảm giác có một đôi tay to vững chãi vòng ra từ phía sau, ôm lấy thân hình nhỏ bé của mình.

Kỷ La vô cùng xúc động.

Không ngờ vào lúc then chốt, lại chính là vai ác quái vật dùng thân thể để an ủi cô.

Nhưng ngay sau đó, cả người cô bị bế bổng lên.

Người đàn ông ôm chặt eo cô rồi nhấc cô lên cao.

Cao quá, cao quá đi!

Kỷ La cảm thấy thích trò "giơ lên cao" này.

Cùng lúc đó, hàng mi giả bốc mùi keo rơi xuống.

Cơn đau khi bị giật mi giả quá nhanh, quá ngắn ngủi khiến Kỷ La nhất thời chưa kịp phản ứng. Khi bị người đàn ông đặt trở lại ghế, nét mặt cô vẫn còn ngơ ngác.

"Lại… lại dính nữa rồi!" Thỏ con hét toáng.

Lần này là lông mi giả bên mắt còn lại dính thẳng vào mí, khiến cô không tài nào mở mắt ra được.

Kỷ La cảm thấy mình vừa mất đi ánh sáng của nửa thế giới.

Về phần nửa thế giới còn lại, bây giờ đã sưng vù lên, gần như chẳng thấy rõ gì.

Cô khóc hu hu, nước mắt chảy dài làm nhòe cả phấn má, trông chẳng còn giống em bé ôm cá chép trong tranh Tết nữa, mà giống hệt người giấy dùng trong đám tang.

[… Bên mình livestream kinh dị à?]

[Xin hỏi tôi có vào nhầm phòng không?]

[Tiểu Kỷ Kỷ xông lên nào!]

Mưa đạn hỗn loạn cả lên.

Chỉ có thủy quân (nhóm spam) của công ty vẫn đang lặp đi lặp lại mấy câu khen sáo rỗng.

Một số người định tắt livestream thì thân hình một người đàn ông xa lạ bất ngờ xuất hiện trong khung hình, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý.

[Vãi, đẹp trai quá!]

[Ai đây? Bạn trai của streamer à?]

[Đừng nói bừa! Tiểu Kỷ Kỷ vẫn đang độc thân! Nhất định là nhân viên công ty, hoặc… kẻ đột nhập cướp bóc?]

[Nói thật nhé, với diện mạo này của streamer, làm gì có ai quan tâm cô ta có bạn trai hay không.]